Trong lúc di chuyển, Vương Lâm ở trong lòng đất đầu mày khẽ nhíu, bùn đất xung quanh có một tia chất nhầy chảy ra. Nếu không phải tiên lực Vương Lâm vờn quanh bên ngoài cơ thể, sợ là sẽ lập tức bị chất nhầy này dính lên người.
- Nơi đây rất là quỷ dị !
Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên, thần thức chậm rãi tản ra càng xa, thỉnh thoảng hắn cũng cảm nhận được một số dao động mạnh. Mỗi lần như vậy thần thức của hắn đều vòng qua.
Theo hắn không ngừng xâm nhập, thần thức gần như lan tỏa toàn bộ tầng ngầm trong Vân Hà tinh. Bỗng nhiên ánh mắt Vương Lâm sững lại, tại chỗ sâu nhất trong Vân Hà tinh, hắn thấy được một mỏ quáng Kim Viêm kéo dài vô số dặm.
Mỏ quáng này ở sâu trong lòng đất, trong đó một đoạn ở mặt khác của Vân Hà tinh, giống như là phá đất chui lên. Năm xưa người của Huyễn gia chính là phát hiện mỏ Kim Viêm này ở nơi đó.
Lông mày Vương Lâm càng nhăn chặt, hắn vẫn chưa lập tức hành động, mà hơi trầm ngâm.
- Nếu là mỏ Kim Viêm này ẩn sâu thì cũng thôi, nhưng mà mỏ quáng này không có gì che giấu, chỉ cần một tu sĩ Vấn Đỉnh đến nơi đây hơi xem qua liền có thể biết được. Như vậy nơi này có vẻ kỳ quái.
Thần thức Vương Lâm cẩn thận điều tra ở trên mỏ quáng kéo dài vô số dặm kia, cuối cùng cũng không nhìn ra manh mối gì.
Sau khi suy tư thật lâu, Vương Lâm lộ ra vẻ quyết đoán, tay phải kéo trước người một cái, lập tức đẩy ra bùn đất trước người, cả người xuyên qua đi thẳng đến mỏ Kim Viêm ở chỗ sâu nhất.
Không lâu sau, hắn liền đi tới chỗ mỏ Kim Viêm. Hiện ra trước mắt chính là một mỏ quáng thật lớn phát ra từng hồi ánh sáng vàng. Mỏ quáng này giống như một con rồng khổng lồ, uốn lượn ở sâu trong lòng Vân Hà tinh.
Vương Lâm hơi trầm ngâm chậm rãi tiến đến. Hắn vẫn có cảm giác không phù hợp. Từ lúc nhìn đến Vọng Nguyệt, trong lòng hắn tràn ngập một cảm giác u ám thủy chung không tan.
- Vọng Nguyệt vì sao lại xuất hiện ở nơi này. Mỏ quáng Kim Viêm vì sao lộ rõ như vậy mà không người khai thác… Một tấm màn bí ẩn vẫn đang bao phủ. Vương Lâm nhìn chằm chằm mỏ quáng phía trước, không có hành động thiếu suy nghĩ.
Nhiều năm cẩn thận khiến cho hắn tạo thành thói quen suy tư. Nơi này bí ẩn rất nhiều, nếu hơi chút không cẩn thận sợ là sẽ gặp phải nguy cơ khó thể tưởng tượng.
Vương Lâm áp chế ý tưởng muốn lập tức thu mỏ quáng Kim Viêm trong đáy lòng. Hắn bình tĩnh theo mỏ quáng mà đi, dần dần bí ẩn trong lòng hắn ngày càng đậm.