Hắn vỗ nhẹ túi trữ vật, Thất Tinh kiếm trận lóe ra hóa thành bảy đạo cầu vồng phá không lao tới. Thất Tinh kiếm trận là Kiếm Tôn Lăng Thiên Hậu sáng chế làm sao dạng phàm phu tục tử có thể chống cự. Thất kiếm lóe lên trực tiếp đuổi theo, vào khoảnh khắc thân hình Huyễn Đông hoàn toàn dung nhập hư vô, tà hồn Thất Sanh Tiếu trên Thất Kiếm lập tức biến ảo ra, dung hợp lẫn nhau cùng một chỗ ngửa mặt lên trời rít gào. Móng vuốt thú thật lớn chộp một cái về hư không.
Một âm thanh trong trẻo như tiếng gương vỡ truyền ra, chỉ thấy ánh mắt Huyễn Đông trong hư vô lộ ra hoảng sợ, không ngờ lại bị bắt từ trong hư vô đi ra. Cùng lúc đó Thất Tinh kiếm trận xuất hiện ở bốn phía, kiếm quang trên mũi kiếm gào thét áp sát thân thể Huyễn Đông, chỉ cần đối phương hơi có chút khác thường lập tức xuyên thấu thân thể, tiêu diệt nguyên thần.
Từ lúc Huyễn Đông xuất hiện cho đến lúc này bị bắt, cảnh tượng cực nhanh chỉ vài hơi thở sâu mà thôi. Lão tổ Nhiễm gia hít sâu một hơi, tuy rằng trong lòng sớm biết thần thông của Vương Lâm lợi hại, lúc trước cũng từng tự thân cảm thụ. Nhưng lúc này lấy góc độ người thứ ba đứng xem, càng có sự khác biệt.
Ánh mắt hắn lộ ra vẻ kiêng kỵ, lúc trước Vương Lâm ra tay với hắn chỉ thấy bóng đen lóe lên thì bản thân suýt mất mạng. Lúc này nhìn thần thông của người này tuyệt không chỉ có một loại như bóng đen kia, tùy ý thi triển ra đều cực kỳ kinh người.
Trong lòng hắn hoàn toàn quyết định chủ ý, cuộc đời này tuyệt đối không là kẻ địch của Hứa Mộc này !
Trái lại, Tôn Tích lại tương đối bình tĩnh. Trong lòng hắn tu vi của Vương Lâm đã tới một trình độ cực cao, lúc này trong lòng lại có chút vui mừng, thầm nhủ:
- Hứa Mộc này càng mạnh, ta càng phải quan hệ tốt hơn.
Da đầu Huyễn Đông run lên, kiếm quang của Thất Tinh bảo kiếm quanh thân thể như một ngọn đao chết chóc treo trên đỉnh đầu bất kỳ lúc nào cũng có thể hạ xuống. Hắn nhìn chằm chằm Vương Lâm, đồng thời cũng thấy được lão tổ Nhiễm gia ba người, màu xanh trên mặt ẩn đi, quát:
- Nhiễm Học Phong, Tôn Tích, Triệu Truyền Văn. Ba người các ngươi muốn chết phải không !
Ba người trầm tư không nói gì, chỉ có điều trong mắt hiện lên tia sáng lạnh lẽo.
Huyễn Đông nhìn thấy tia lạnh lẽo này trong lòng thầm kêu không ổn, hắn quát to:
- Huyễn mỗ tới đây là phụng mệnh gia tộc, các ngươi cho dù có giết Huyễn mỗ, Huyễn mỗ vẫn có thể phái người khác tới đây. Các ngươi có năng lực giết hết hay không, lấy lực lượng của các ngươi đối kháng với Huyễn gia ta, chắc chắn phải chết !