Trong lúc suy tư, Vương Lâm than nhẹ bước vào phía bắc thành. Hắn liếc mắt một cái liền nhìn thấy một người tuổi trẻ khoanh chân ngồi trên một tảng đá, trên mặt lộ ra một tia mỉm cười.
- Người con gái này, lòng dạ rất thiện lương. Tu sĩ như vậy ở Tu chân giới không có nhiều !
Người kia giống như biết được, mở mắt ra. Sau khi nhìn thấy Vương Lâm lập tức ngẩn ra, tiếp theo ngạc nhiên vui mừng nói :
- Ngươi… Ngươi không phải là bị người bắt đi rồi sao?
Vương Lâm mỉm cười nói :
- Hỏi ta một chuyện rồi để cho ta đi.
Người tuổi trẻ nghi hoặc liếc mắt nhìn Vương Lâm, không có tiếp tục hỏi nữa. Mỗi người đều tự có bí mật, nếu đối phương không muốn nói có hỏi cũng vô dụng.
- Ngươi vẫn nên dùng nhiều thời gian tu luyện, ta nhìn tu vi của ngươi so với lúc mới tới đây thì không có gì thay đổi. Ta lần đước đã nói với ngươi, ngươi nên nhớ kỹ.
Ngươi tuổi trẻ chăm chú nhìn Vương Lâm, lại nói :
- Cần cù bù thông minh !
Vương Lâm nhe răng cười gật đầu :
- Ngươi cũng thế, cố gắng tu luyện tranh thủ có thể sớm ngày đạt tới Hóa Thần.
- Hóa Thần… Vương Lâm khẽ mỉm cười, lúc này mặt trời ở phía sau hắn, ánh mặt trời dừng ở trên người hắn. Nụ cười này dường như cũng nhiễm một ít ánh mặt trời.
- Giữ nguyên tâm cảnh của ngươi hiện giờ, ngươi có thể đạt tới Hóa Thần.
Người tuổi trẻ hiển nhiên cho rằng đối phương đang an ủi chính mình, cười nói :
- Được rồi, nếu có một ngày ta Hóa Thần, chắc chắn nhớ tới sự tiên đoán ngày hôm nay của ngươi. Hiện tại ngươi nên trở về tu luyện đi.
Vương Lâm mỉm cười gật đầu đi vào cửa thành mất dạng. Người tuổi trẻ ngồi trên tảng đá, khẽ lẩm bẩm :
- Thật sự có thể Hóa Thần sao… Về tới phòng, Vương Lâm khoanh chân ngồi, tiên lực trong cơ thể sung túc. Nếu ý cảnh không tăng lên, cho dù có nuốt vào bao nhiêu tiên khí cũng vô dụng.
Trầm ngâm hồi lâu, hắn lấy ra di vật của người Huyễn gia mà ba người lão tổ Nhiễm gia đưa cho. Những vật có liên quan đều đặt ở trong một túi trữ vật, bên trong có một ít quần áo cùng với đồ lặt vặt.
Khiến ánh mắt Vương Lâm dừng lại, trừ bát phẩm đan dược thì có hai loại pháp bảo cùng một miếng ngọc giản và một khối lệnh bài.
Hai loại pháp bảo này ở trên đều không có thần thức lạc ấn gì, thậm chí còn sót lại một tia oán niệm của người Huyễn gia chết năm đó ở mặt trên.