Chỉ thấy trong đại sảnh đấu giá ở tầng hai có một người đàn ông mặc trường bào hồng sắc đang cầm trong tay một cái hộp ngọc. Sau khi người này mở ra, bên trong lộ ra một viên thuốc lớn như nắm tay trẻ con.
Không có bất kỳ mùi thuốc nào bay ra ngoài, viên thuốc này nhìn thì có vẻ cực kỳ bình thường.
Những tiếng bàn luận vang vọng khắp đại sảnh, những tu sĩ có thể đến đây tất nhiên có đầy đủ năng lực. Bát phẩm đan dược là trọng bảo tuyệt đối ít gặp, nhưng tu vi không đủ thì không thể sử dụng vật này được, nếu không nó sẽ trở thành độc dược.
Không thể nuốt vào mà giữ lại trên người sẽ là mầm tai họa, mang ngọc mắc tội. Bất luận một người tu sĩ nào không có năng lực bảo vệ đan dược này, nếu mua nó thì sợ rằng vừa ra khỏi thành sẽ lập tức gặp phải tai họa.
Cho nên tiếng bàn bạc trong đại sảnh tuy nhiều nhưng cuối cùng lại không có người nào dám hét giá.
Mặc dù cũng có một vài tu sĩ trẻ tuổi muốn đấu giá nhưng lập tức lại bị trưởng bối ở bên cạnh nghiêm khắc ngăn cản. Bọn họ thấy vật này không phải là linh đan mà là đầu người.
Kẻ nào dám mua thứ này thì đầu đã không còn là của mình nữa rồi.
Huống hồ việc này quá quỷ dị, một linh đan như vậy lại được Nhiễm Gia bán ra. Vấn Đỉnh lão tổ của Nhiễm Gia chẳng lẽ không cần đan dược này sao, vì sao hắn phải mang bán đấu giá? Như vậy một số người có tâm tư sẽ sinh lòng ngờ vực nên không dám ra giá.
Thời gian chậm rãi trôi qua, từ đầu đến cuối vẫn không có người nào dám hét giá. Người đàn ông mặc hồng bào không có chút mất kiên nhẫn. Kết quả thế này không phải việc ngoài ý muốn, lệnh bài đấu giá lần này được Nhiễm Gia cẩn thận phát ra bên ngoài, họ kết luận những người đến đây không có khả năng ra giá mua đan dược này được.
Nếu thật sự có một tên đui mù hét giá, Nhiễm Gia sẽ không ngại việc giết người đoạt bảo.
Ánh mắt người đàn ông chốc chốc lại quét lên lầu bốn rồi cao giọng nói:
- Nếu không có người ra giá, bát phẩm đan dược này sẽ đặt trong Bảo Hợp Lâu.