Vương Lâm khẽ mỉm cười, nói:
- Trong Tôn Gia có một người vãn bối tên là Tôn Tuyết Sơn, người này thế nào?
Ánh mắt Tôn Tích lộ ra vẻ kỳ dị, hắn hít vào một hơi thật sâu rồi nhìn Vương Lâm cười nói:
- Tuyết Sơn tu vi khá cao nhưng lại thiếu kinh nghiệm, Hứa huynh đã có ơn cứu mạng hắn, Tôn mỗ rất cảm kích.
Hai người nhìn nhau cười rồi cùng thu hồi ánh mắt. Nỗi kiêng kỵ trong lòng Tôn Tích đối với Vương Lâm lại càng đậm. Hắn đảo mắt nhìn qua Vương Lâm ở bên cạnh, thầm than trong lòng:
- Người này lai lịch thần bí mà tâm cơ lại thâm trầm, Tôn Khải Minh trước đó đến thăm dò chỉ bị người này liếc mắt đã khám phá ra tất cả mọi chuyện. Vừa rồi ta nói ra nghi hoặc về thân phận của hắn thì bị người này dùng Tuyết Sơn hóa giải. Hắn vốn đã được thay đổi hình dáng, mặc dù là giả vờ không biết ta cũng chỉ có thể hoài nghi chứ không thể theo đuổi đến cùng. Nhưng người này lại tự mình thừa nhận thì điều này có chút kỳ dị, trong lòng hắn rõ ràng không sợ ta biết. Tu vi của người này rất cao, chắn chắn sẽ hơn hẳn ta. Những nhân vật thế này Tôn Gia của ta phải kết giao chứ không thể đắc tội được.
- Đông Lâm Tinh.Chẳng lẽ người này thật sự đến từ Đông Lâm Tinh sao? .
Tôn Tích trở nên trầm mặc.
- Hứa huynh có chấp thuận lời đề nghị của tại hạ không?
Tôn Tích nói.
- Chuyện này bàn lại sau, tại hạ cũng muốn có một chút thời gian cân nhắc.
Vương Lâm khẽ nói tránh đi.
Tôn Tích thầm than rồi không truy hỏi nữa mà giới thiệu cho Vương Lâm biết một số tục lệ trên Thiên Vận Tinh. Trong lúc hai người nói cười, đã đi đến Bảo Hợp Lâu ở thành Đông.
Hôm nay là kỳ bán đấu giá của Bảo Hợp Lâu trong thành, những tu sĩ ở các vùng lân cận đến đây rất nhiều, tiếng người nói chuyện ầm ĩ bên ngoài Bảo Hợp Lâu. Có hơn mười người tiểu nhị của Bảo Hợp Lâu ở bên ngoài tiếp khách, những người đi đến đây được đi vào và sắp xếp theo đẳng cấp của lệnh bài.
Hai người Tôn Tích và Vương Lâm vừa mới đến gần, chỉ thấy Tôn Khải Minh đang chờ đợi ở bên ngoài Bảo Hợp Lâu vội vàng tiến lên, trong mắt lão lộ ra vẻ cực kỳ cung kính rồi khom người nói:
- Tôn Khải Minh tộc nhân đời thứ ba tham kiến lão tổ, tham kiến Hứa tiền bối.
Tôn Tích ở trước mặt những người khác vì vẻ uy nghiêm của mình mà không nói tiếng nào, chẳng qua chỉ hơi gật đầu mà thôi.
Trước đó Tôn Khải Minh đã đi đến Bảo Hợp Lâu, tuy đây là sản nghiệp của Nhiễm Gia, nhưng Tôn Khải Minh lại là người của Tôn Gia phụ trách tòa thành này nên tất nhiên phải có sự khác biệt. Hắn không để người của Bảo Hợp Lâu đi theo mà tự thân dẫn đường mang Vương Lâm và Tôn Tích đi vào trong rồi trực tiếp đi lên lầu bốn.