Khiêm tốn là phương pháp mà Vương Lâm dự định hành sự ở Nhiễm Vân Tinh, để bản thân có thể yên tâm tu luyện, sớm nâng cao tu vi quay trở về Liên Minh Tinh Vực.
Nhưng khiêm tốn không phải là nuốt giận giống như những tu sĩ cấp bậc thấp.
Khiêm tốn thật sự là không sợ đối phương hiểu được mình, nhưng mình lại biết tất cả mọi chuyện bên ngoài. Tất cả mọi thứ đều dùng thái độ hờ hững để xem, càng không tham dự vào bất kỳ tình thế nào.
Dưới thái độ khiêm tốn này có thể tạo thành một luồng lực lượng vô hình, có thể làm cho những tồn tại đỉnh cao trên Nhiễm Vân Tinh không dám xúc phạm đến mình.
Kết quả Vương Lâm muốn là như vậy. Hắn nhẹ nhàng cất bước quay về chỗ ở nơi thành Bắc. Người thanh niên ở bên dưới ngọn núi vẫn đang ngồi tĩnh tọa thổ nạp, nhìn qua thì thấy rõ ràng cả ngày đều thổ nạp rất nghiêm túc.
Vương Lâm vừa mới đi lại gần, hai mắt người thanh niên kia đột nhiên mở ra, hừ nhẹ nói:
- Ngươi! Dừng lại.
Vương Lâm ngẩn người ra, sau đó hắn lập tức dừng bước nhìn đối phương.
- Ngươi có biết điều quan trọng nhất của người tu chân là cái gì không? Để ta nói cho ngươi biết, quan trọng nhất là phải chăm chỉ!
Người thanh niên nhìn Vương Lâm, rồi lại nói:
- Tuy tư chất của ngươi không tốt lắm, nhưng nếu cần cù thì sẽ có ngày tiến bộ. Ta đã ở đây nhiều năm, đã thấy rất nhiều tu sĩ đạt đến tu vi Hóa Thần ở trong phủ, họ không bao giờ giống như ngươi sáng sớm không chịu thổ nạp mà ra ngoài đi dạo.
- Tư chất ngươi không tốt thì cần phải siêng năng. Nếu không thì cả đời này ngươi sẽ chẳng kết anh thành công!
Đợt giáo huân này lại làm cho Vương Lâm ngẩn người ra, trên mặt lộ ra nụ cười khổ.
Người thanh niên kia nhìn thấy vẻ mặt của Vương Lâm thì giọng nói hòa hoãn trở lại, vẻ khinh miệt trong mắt cũng tiêu tán đi, nói:
- Không phải ta xem thường ngươi, mà ngươi phải nhớ kỹ trên tu chân giới chỉ có chính mình mới lo được cho mình, mới có thể làm cho người khác tôn trọng. Linh khí nơi đây đậm đặc hơn so với ngoại thành, nếu ngươi biết nắm bắt được thời gian, không thèm quan tâm những chuyện ở bên ngoài để bế quan vài chục năm, nói không chừng sẽ đến ngày kết anh. Đến lúc đó thì chắc chắn gia tộc của ngươi cũng có một số quyền lợi và chức vụ giống như ta.
Vương Lâm sờ sờ mũi, khi hắn tu đạo chưa thành toàn gặp những người gian xảo và ích kỷ. Trước nay chưa từng có ai nói với hắn những lời như người đang đứng trước mặt, cũng chưa có ai từng nói với hắn sau khi tu đạo thành công lại giết chóc ngập trời, càng không có người nào dám đứng trước mặt hắn nói những lời như vậy.