Trầm ngâm một lúc, hắn cúi đầu quan sát gương đồng, rồi trở nên do dự. Pháp bảo này khiến hắn cực kì động tâm. phải biết rằng một tu sĩ Anh Biến, nếu thu được một kiện ngụy tiên bảo kế thừa, vậy sẽ có ý nghĩa cực kỳ lớn. Thậm chí nếu pháp bảo này có đủ uy lực, hắn thậm chí có thể chiến một trận với tu sĩ Anh Biến đại viên mãn.
Hơn nữa, tuy hắn không biết được thần thông của gương đồng nhưng hắn cũng biết được, phàm là pháp bảo kế thừa, uy lực của nó sẽ không nhỏ.
Ý định giết người đoạt bảo, không phải hắn không nghĩ tới. Nhưng hắn quan sát người thanh niên trước mắt mấy lần, xem ra thần thái người này từ đầu đến giờ vẫn bình tĩnh. Hơn nữa, quan trọng nhất là… hắn có thể xuất ra hai pháp bảo khác nhau, hiển nhiên hắn là một người dòng trưởng trong một gia tộc tu chân.
Trầm ngâm một lúc, lão già lấy trong ngực một túi trữ vật, xuất ra một vạn tiên ngọc, sau đó, đem tất cả số thừa còn lại trong túi, ném ra cho Vương Lâm.
Vương Lâm tiếp nhận, thần thức đảo qua, biết số lượng chuẩn xác bên trong, liền đặt tay vào ngực, ném ngọc giản kế thừa ra cho lão già.
Lão già nhận lấy ngọc giản, tập trung nhìn lại. Ánh mắt lão ít khi hiện lên sắc mặt vui mừng đến thế. Hắn do dự một lúc, nói:
- Ngươi còn có nữa không?
Vương Lâm nhìn lão già, lấy trong túi trữ vật ra một cái trâm cài tóc.
- Đây cũng là một kiện ngụy tiên bảo.
Trong mắt lão già hiện lên vẻ thất vọng, lập tức nhìnVương Lâm, gật đầu một cái, liền xoay người đi ra khỏi Thanh Trúc Các.
Vương Lâm vào trong cửa hàng mua một ít vật liệu, rồi rời đi. Thanh niên đứng một bên, cho đến giờ phút này, gã vẫn không dám tin cảnh tượng vừa rồi.
Đi trên đường phố, thần thứcVương Lâm tản ra, khóe miệng lộ ra một chút mỉa mai. Trên người hắn có một đạo thần thức tập trung, vẫn đi theo. " Ta liền cho ngươi một cơ hội" Vương Lâm thay đổi phương hướng, đi ra phía cửa thành, rất nhanh hắn liền rời khỏi cửa thành, xuất ra một cây phi kiếm, bay thẳng lên trời, hướng về phía trước.
Tốc độ của hắn không nhanh, duy trì ở trình độ Kết Đan. Sau mấy ngàn dặm, bỗng nhiên không gian phía trước xuất hiện một đám sương mù, đám sương mù này xuất hiện một cách cực kì quỷ dị, như thể từ trong hư không giáng xuống.
Trong chớp mắt, sương mù ngưng lại hóa thành một bàn tay to, hung hăng hướng về phía Vương Lâm chộp tới, bám sát theo đó là tiếng gào thét chói tai.
Trong mắt Vương Lâm càng lộ ra vẻ châm chọc. Một đạo tia chớp lóe ra từ bàn tay to kia. Trong nháy mắt, Vương Lâm tùy ý phất tay phải lên, trong phút chốc, từ chỗ Vương Lâm tiên lực khổng lồ vung lên quét sạch.