Thoạt nhìn phòng xá đơn giản, nhưng vào cũng rất khác biệt, bên trong linh khí lượn lờ. Lấy lệnh bài đi vào, nhìn khắp mọi nơi trong phòng, trong lòng hắn cũng thấy vừa lòng.
Trong phòng chỉ có một cái giường, chăn nệm, ngoài ra còn có một lò luyện đan và một căn phòng chuyên dùng dể bế quan đang đóng lại một nửa. Nhìn toàn bộ phòng, tuy không lớn nhưng cũng rất là thanh lịch.
Vương Lâm vung tay phải lên, hoàn thiện cấm chế có sẵn ở gian phòng ngoài, khiến cho uy lực cấm chế tăng lên gấp bội. Sau đó, Vương Lâm liền ngồi khoang chân trong phòng, hít một hơi linh khí thật sâu.
Khi một ít linh khí nhập vào trong tĩnh mạch, Vương Lâm phun ra trọc khí (khí bẩn). Thần sắc hắn thư thái, trong mắt lộ ra vẻ cảm khái.
Linh khí ở đây dù dày đặc, nhưng có thổ nạp thật lâu cũng không thể nâng cao được tu vi. Ánh mắt Vương Lâm lộ ra vẻ trầm tư, hắn vỗ túi trữ vật, bên trong tiên ngọc đã hao hụt gần hết khi Vấn Đỉnh, còn lại một ít rất nhỏ, không thể thổ nạp theo cách thông thường được nữa.
Tiên dịch còn lại năm giọt. Tuy nói trước đây khi lấy Thăng Tiên Quả, chỉ nuốt bốn giọt là đã khiến tiên lực trong cơ thể cuồn cuộn không dứt, nhưng hiển nhiên không thể tồn tại lâu dài, sợ là chỉ vài năm dược lực của tiên dịch lắng đọng lại trong cơ thể, cũng khiến cho không thể khiến cho tiên lực sinh sôi không ngừng.
Mặt khác, một giọt tiên dịch là có thể Vấn Đỉnh, nhưng sau khi Vấn Đỉnh cần nhiều tiên lực hơn. Nếu nuốt vào nhiều, e cũng không có tác dụng, chỉ lãng phí. Nên dùng khi bị thương, hoặc là dùng đủ lượng tiên dịch, khiến nó sinh sôi không ngừng trong thời gian ngắn, như thế mới là tốt nhất. Như vậy, việc thu hoạch tiên ngọc để thổ nạp hằng ngày là cực kỳ quan trọng.
Bên ngoài sắc trời dần dần tối, nên căn phòng cũng tối dần. Vương Lâm tùy ý vung nhẹ tay phải lên, lập tức trong phòng có tiếng động nhỏ, ánh sáng được phát ra từ cây nến.
Ở nóc nhà được nạm một hạt châu màu xanh to bằng nắm tay. Lúc trong phòng ánh nến thắp lên, làn khói từ nến phiêu tán bị hạt châu hấp thu, dần dần làn khói mờ nhạt đi thì bên trong hạt châu chậm rãi lộ ra ánh sáng.
Hiện tượng này khiến Vương Lâm rất hứng thú, hắn chưa bao giờ gặp cảnh tượng như trên, thiết kế thật khéo léo. Lúc này hắn ngẩng đầu lên, nhìn hạt châu, thấy ánh sáng càng rõ hơn.