Trong nháy mắt, toàn bộ Minh vụ trùng rời ra rất xa bốn người, sấm sét cũng tiêu tan. Nhiễm Nguyệt cùng ba người thoát khỏi vòng vây, liền hóa thanh bốn đạo cầu vồng bay tới bên Vương Lâm. Cả bốn người đều được cứu sống. Bọn họ đều có cảm giác sống sót sau tai nạn vừa rồi, tâm trạng hết sức chấn động.
Tôn Tuyết Sơn nhìn Vương Lâm, ánh mắt vô cùng khiếp sợ. Hắn vốn là người ở La Vân Tinh Vực, đối với hắn Lôi hệ thần thông vốn không có gì xa lạ. Tuy nói phải thi triển thì không, nhưng dù sao La Vân Tinh Vực và Lôi Chi Tiên Giới, đều coi Lôi hệ thần thông là pháp thuật thần thông, có uy lực lớn nhất.
Hắn thấy khiếp sợ, vì vừa rồi bên trong sấm sét có chứa một tia lôi uy chân chính, nhưng Lôi hệ thần thông nào có thể biến ảo linh hoạt ra một tia lôi uy như vậy. Hắn tưởng tượng mãi cũng không hiểu nổi. Việc này dù là trưởng lão trong gia tộc, cũng như tổ tiên hắn, đều chưa ai có thể làm được. Cả ba người còn lại cũng hết sức ngỡ ngàng, ánh mắt đều lộ ra vẻ khiếp sợ. Nhất là Nhiễm Nguyệt, nhìn về phía Vương Lâm, ánh mắt đầy ngưỡng mộ.
Dù sao tu vi của nàng cũng đã đạt tới Anh Biến hậu kì, địa vị trong gia tộc so với ba người kia cao hơn, hiểu biết cũng nhiều hơn một ít. Sự tình tương đối bí ẩn, cùng với trận sấm sét vừa rồi, lúc này làm tâm thần nàng chấn động. Nàng lấy một hơi, thở thật sâu, cung kính hạ giọng nói:
- Vãn bối là người của Nhiễm gia cửu đại tộc, xin hỏi tiền bối có phải là Lôi Tiên sứ giả?
Nàng vừa nói ra, Tôn Vân Sơn sắc mặt lập tức biến đổi, trong lòng nhủ thầm "Đúng người này rồi, nhất định là sứ giả của Lôi Tiên. Chỉ có điều, sứ giả Lôi Tiên vì sao lại muốn đến Nhiễm Vân Tinh…?" Thần sắc của Vương Lâm không hề biến đổi, ánh mắt bình thản, không thừa nhận cũng không phủ nhận.
Trong lòng Nhiễm Nguyệt mặc dù còn sợ hãi, nhưng nhanh chóng khôi phục thần thái. Khi thấy Vương Lâm không nói gì, trong lòng nàng cũng chỉ suy đoán mà thôi. Tuy người trước mắt này cũng có phép thuật tương tự, nhưng dù sao Sứ giả của Lôi Tiên địa vị cao cả, trong lòng nàng cảm thấy nghi ngờ.
Hơn nữa, nàng không nhìn ra nổi tu vi của người này, khiến nàng càng kinh ngạc, nên trong lòng nàng cứ hoài nghi về thân phạn của Vương Lâm. Về phần ba người kia, nhất là Tôn Tuyết Sơn, đối với Vương Lâm cực kì tôn kính, thậm chí là rất cuồng nhiệt. Sau khi nghe Nhiễm Nguyệt nói, trong lòng liền nghĩ, người đứng trước mặt hắn chính là Sứ giả của Tiên Lôi.
- Tiền bối muốn đi Nhiễm Vân Tinh, vãn bối nguyện vì ngài dẫn đường.
Tôn Tuyết Sơn cung kính nói.
Vương Lâm ngồi ngày đầu phía trên ngân long, thẳng hướng bắc bay đi. Tôn Tuyết Sơn vội vàng đuổi kịp theo, Nhiễm Nguyệt cùng hai người kia ở lại phía sau.
Bay được một lúc, Vương Lâm nhướn mày nhìn lại thấy bốn người kia tốc độ quá chậm, đương nhiên phải cần bảy ngày. Hắn trầm ngâm, liền cho la bàn bay chậm lại, chờ bốn người kia, bay cùng nhau.
La Thiên Tinh Vực xa lạ, nhưng hắn không hề sốt ruột như những người đi đường khác, chi bằng nhân cơ hội này tìm hiểu thêm về La Thiên Tinh Vực, chính là để phục vụ cho việc của hắn sau này.
- Lân cận Nhiễm Vân Tinh có Tu Chân Tinh nào khác nữa không?
Vương Lâm nhẹ nhàng hỏi.
Tôn Tuyết Sơn đang nhìn trộm tinh la bàn hình rồng dưới chân Vương Lâm, ánh mắt hắn lộ ra vẻ . Lúc này nghe Vương Lâm hỏi, hắn vội vàng nói:
- Có, Thiên Huyễn Tinh một trong năm đại chủ tinh lệ thuộc bắc vực Nhiễm Vân Tinh. Xung quanh đó còn có rất nhiều sao lệ thuộc cùng tồn tại.
Trong lòng hắn tuy có chút nghi ngờ, không biết vì sao đối phương không biết việc này. Tuy nhiên vừa nghĩ tới, trong La Thiên Tinh Vực, chắc chắn có rất nhiều Tu Chân Tinh giống như Nhiễm Vân Tinh, trong lòng hắn liền cảm thấy thoải mái.
Vương Lâm thần sắc như thường, nhưng trong lòng khẽ động.
"Thiên Huyễn Tinh, thiên huyễn…" tên này nghe rất quen. Năm đó, đệ tử của Chu Tước Tử là Liễu Mi tu luyện chính là Thiên Huyễn Vô Tình Đạo. Có lẽ việc này không liên quan gì tới nhau. Dù sao đó cũng là hai tinh vực.
Xem ra La Thiên Tinh Vực chia ra làm bốn phía, đông tây nam bắc, chỗ trước mắt chính là Bắc vực.
Thông qua lời nói của Tôn Tuyết Sơn, Vương Lâm mơ hồ hiểu qua về La Thiên Tinh Vực một chút.
Giờ phút này, Nhiễm Nguyệt bay một bên, hạ giọng nói:
- Tiền bối đã cứu mạng, không biết tên ngài là gì?
- Hứa Mộc.
Vương Lâm bình thản nói, hắn nghĩ rằng, liệu đám người của Thiên Vận Tử không biết khi nào sẽ đuổi theo, cho nên che giấu tên thật.
" Họ Hứa" Nhiễm Nguyệt mắt không thể chớp, run lên, tâm thần chấn động, vội vàng cúi đầu, trong lòng càng cảm thấy thân phận của Vương Lâm thần bí hơn.
Họ Hứa là một họ danh giá, quyền thế ở Thiên Huyễn Tinh trong bắc vực, có thể nói là dòng họ lớn, lâu đời ở đây. Người này tự xưng là họ Hứa, chẳng lẽ là người của Hứa gia. Nếu trước đó nàng không suy đoán về thân phận của Vương Lâm thì khi hắn nói là họ Hứa, nàng sẽ thôi không nghĩ nhiều, nhưng Vương Lâm làm nàng suy nghĩ về thân phận của hắn quá nhiều, nên càng làm cho nàng nghi ngờ đến lo sợ, từ bài này đến bài khác.