- Nữ tử trong tranh này hẳn là trước đây tu vi cực mạnh, nhưng hiện giờ lại bị người ta phong ấn trong tranh. Vốn dĩ nữ tử này sợ rằng cả đời cũng không có cơ hội thoát ấn, nhưng năm đó ở vùng đất Tiên Di, nàng hấp thu được hồn thú của tam tổ nên mới có một chút thần thông này.
Ta không đề phòng nên những bí mật những năm gần đây đã bị nữ tử này biết rất nhiều. Nếu không phải đang ở chỗ đặc thù trong vực sâu thì nữ tử này sợ rằng cũng không nói ra mà tiếp tục yên lặng chờ ngày khôi phục.
Giữ lại cái tai họa ngầm này bên người thì ngày sau chắc chắn bị liên lụy ! Nàng dụ ta tới La Thiên tinh vực sợ rằng cũng có mục đích riêng !
Vương Lâm vừa bay trong đầu vừa suy nghĩ.
- Lời nàng trước đó thì hẳn là chỉ có thể tin được ba phần. Nhưng La Thiên tinh vực này hẳn không phải là giả, nếu không nàng cũng không phải tìm cách khiến ta mang nàng đi tới đó Ánh mắt Vương Lâm lóe sáng, hướng phía trên bay đi. Lực hút nơi này tuy rằng rất lớn dù Vương Lâm hòa vào trong đó, nhưng bên ngoài cơ thể vẫn cảm nhận được một tầng áp lực ngăn cản hắn bay lên.
Hắn hít sâu một hơi, vỗ túi trữ vật. Lập tức Thất Tinh kiếm trận bay ra, vờn quanh thân thể hắn, hình thành một lực đẩy lớn, mang theo hắn bay nhanh về phía trước.
- Hướng gia ở Đông Lâm tinh. Cho dù là gia tộc này không có quan hệ với nữ tử này thì cũng có thể từ đây tìm hiểu được thân phận của nàng. Nếu nàng nói lão tổ của tộc nàng có thể khiến cho Uyển nhi sống lại thì mặc kệ thật giả, ta cũng phải đi thử một chuyển. Đã không có nữ tử trong tranh này đi theo, ta dù tới La Thiên tinh vực nọ thì cũng chẳng ai biết ta có Thiên Nghịch châu.
Huống hồ ở vùng đất Yêu Linh này nguy cơ bốn bề. Đám người Thiên Vận Tử có thể đến đây bất cứ lúc nào. Tới khi đó khó tránh được cơ hội chạm mặt. Lúc ấy đối mặt những dạng tồn tại mạnh tới mức không thể tưởng tượng nổi này thì tu vi của ta chẳng thể chống nổi !
Vương Lâm bay lên, trong mắt hiện hàn mang.
- Chẳng qua khối lệnh bài nọ cuối cùng lại rơi vào trong tay ta. Không có ta bọn họ cũng đừng mơ tưởng tiến vào động phủ thực sự. Do vậy dù họ có tới vùng đất Yêu Linh này cũng vô dụng. Kể cả họ có vô tình từ nơi nào nghe được chuyện ta lấy được lệnh bài, đến cuối cùng chẳng may có xác định được đúng là ta có được thật thì lúc đó ta đã rời khỏi nơi này tới La Thiên tinh vực rồi ! Đợi ngày sau khi tu vi được đề cao, có thể đứng ngang hàng đám người Thiên Vận Tử thì ta sẽ trở về, tra xét động phủ huyền bí kia !
Ánh mắt Vương Lâm sáng ngời.
- Chẳng qua trước đó còn có một chuyện cần phải xử lý. Lần này rời đi chẳng biết khi nào mới có thể trở về .
Vương Lâm than nhẹ.
Trong hố sâu đi ra, hiệu quả của Thất Tinh kiếm trận dần dần tỏ ra không đủ. Một hư ảnh nhoáng lên phía sau Vương Lâm. Con rối Tiên Vệ hóa thành một cơn lốc màu đen, mang theo Vương Lâm tăng tốc lao đi.
Khoảng cách tới miệng hố sâu càng lúc càng gần .
Một đàn Văn thú đông đảo đang gào thét nơi miệng hố. Trong đó có một con toàn thân màu tím, đôi mắt vốn uể oải trong lúc này đột nhiên sáng ngời. Nó lao ra trong nháy mắt, trực tiếp lao thẳng tới, đánh văng vài con khác, dừng ở miệng hố, nhìn chằm chằm xuống dưới, miệng gào thét liên hồi.
Trong tiếng kêu xé gió lộ ra sự vui sướng không nói lên lời. Thân thể Văn thú run rẩy, đôi cánh chớp động, thân thể như một tia chớp không do dự lao xuống hố sâu.
Lúc này dù tất cả Văn thú đang kêu gọi cũng không cách nào khiến cho con Văn thú màu tím này quay đầu. Nó hướng thẳng xuống dưới lao đi ! Vương Lâm đang bay lên liền nghe thấy hàng loạt tiếng kêu. Hắn ngẩng đầu lên, liếc một cái liền nhận ra Văn thú đã rời mình hơn mười năm. Con thú này giờ đây thấy Vương Lâm, trong ánh mắt lộ vẻ vui mừng lẫn sợ hãi, cuống quýt kêu to bên người Vương Lâm, trông giống như là một đứa con xa nhà nhiều năm đột nhiên gặp lại người thân vậy.
Nó hưng phấn bay xuống dưới thân Vương Lâm, nâng hắn bay lên, cùng với cơn lốc do Tiên Vệ của hắn hóa thành, đồng loạt giúp hắn ra khỏi hố sâu. Trong nháy mắt bay ra này, Vương Lâm thở phào một hơi.
Hắn sở dĩ có thể thuận lợi bay ra ngoài việc hòa vào lực hút thì còn nhờ tác dụng rất lớn của Thất Tinh kiếm trận, con rối Tiên Vệ. Mặt khác cũng là nhờ lực hút của hố sâu yếu đi.
Lực hút của hố sâu này biến hóa khó lường, khi thì mạnh mẽ, khi thì yếu ớt. Nếu như trong lúc đang mạnh mẽ thì dù Vương Lâm có ưu thế như vậy cũng rất khó thoát ra.
Đứng trên Văn thú, Vương Lâm nhìn đàn Văn thú dày đặc xung quanh. Đám Văn thú này ánh mắt đỏ bừng, nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, trong đó tỏa ra hung quang nồng đậm.