Vương Lâm ngẩng đầu, nhìn về phía trước, dần dần bay lên.
- Đi xuống… Van xin ngươi… Đi xuống… … Bên trong nguyên thần, thanh âm nữ tử kia lần đầu tiên mang theo vô tận cảm xúc.
Vương Lâm dừng lại.
- Van ngươi, đi xuống.mang ta đi xuống.
Trong giọng nói này thể hiện một nỗi bi thương, van nài khẩn thiết.
Vương Lâm trầm ngâm. Âm thanh này đã biến mất mười ba năm lại quanh quẩn trong tâm thần hắn một lần nữa. Nữ tử này thủy chung không nói gì, đến giờ lại mở lời, nhưng trong lời nói so với trước kia có nhiều tâm tình biến hóa hơn Tay phải hắn vuốt lên túi trữ vật một cái, bức tranh liền bay ra. Bên ngoài nó tỏa ra ánh sáng nhu hòa. Lực hút đối với nó không có chút tác dụng nào. Bức tranh mở ra, dần dần lộ ra bóng lưng nữ tử nọ.
Vương Lâm lần đầu tiên nhìn chăm chú vào nữ tử trong tranh nọ. Nữ tử này chỉ lộ ra bóng lưng nhưng cũng đã toát lên một vẻ hấp dẫn vô cùng.
- Van ngươi, mang ta đi xuống. Ta không ra khỏi bức tranh này được, ngươi cũng không gặp phải gì nguy hiểm đâu, ta chỉ muốn.chỉ muốn nhìn một lần.
Vương Lâm trầm ngâm, không nói lời nào.
- Ta không thể giúp ngươi được gì, cũng không có gì cho ngươi. Nhưng ta van ngươi, van ngươi mang ta xuống một lần thôi.
Vương Lâm cúi đầu nhìn thoáng qua phía dưới. Nơi đó đen kịt, khí tức âm hàn tỏa ra, ẩn chứa sương khói dày đặc.
- Ta không giúp được ngươi. Nếu ngươi muốn rời đi thì đi đi.
Vương Lâm lắc đầu, không nhìn bức tranh nữa mà bay lên. Hắn có rất nhiều chuyện lớn cần phải hoàn thành. Trước khi đám người Thiên Vận Tử tới vùng đất yêu linh này, hắn cần phải phá giải toàn bộ cấm chế trong động phủ, tiến vào động phủ chính thức.
Hắn tuy không biết chính xác khi nào đám người Thiên Vận Tử sẽ tới nhưng lần trước khi nói chuyện với Diêu Tích Huyết hắn đã có chút manh mối. Sợ rằng chẳng bao lâu nữa họ sẽ tới nơi này.
Trước khi bọn họ tới, Vương Lâm muốn chuẩn bị thật cẩn thận. Thời gian lúc này đây đã rất gấp rút, hắn không còn tâm trí đâu mà hiếu kỳ.
Hơn nữa hắn còn phải nghĩ biện pháp khiến Thiên Vận Tử không lần ra được manh mối, như thế mới thuận lời rời khỏi vùng đất yêu linh này. Nếu chuyện này mà có chút sai lầm thì hẳn sẽ phải trả giá cực đắt, thậm chí là mất mạng.
Thời gian, đối với hắn mà nói lúc này quá ít.
Thân thể nử tử trong tranh run nhẹ. Nàng muốn xoay người nhưng thân thể như bị phong ấn, dù có cố gắng thế nào cũng không thể xoay lại.
Mắt thấy Vương Lâm càng lúc càng lên cao, chỉ chút nữa sẽ biến mất, nữ tử này hình như cắn răng một cái, nhẹ giọng nói:
- Ngươi.ngươi không muốn biết lai lịch thực sự của hạt châu trong nguyên thần của ngươi sao.
Tiếng nói của nàng tuy nhỏ nhưng vẫn khiến Vương Lâm nghe rõ ràng như trước. Âm thanh này rơi vào tai hắn tựa như mười vạn tiếng sấm động, ầm ầm quanh quẩn, khiến thân thể Vương Lâm đột nhiên dừng lại.
- Ngươi không muốn cho tàn hồn của nữ tử trong hạt châu đó sống lại sao.
Nếu lời nói vừa rồi chỉ là mười vạn tiếng sấm thì lời này là trăm vạn, ngàn vạn tiếng, chấn động thân thể Vương Lâm không ngừng, động cả tới nguyên thần của hắn.
Nguyên thần của hắn, trí nhớ của hắn, tất cả ngay khi câu nói thứ hai này vang lên, trong nháy mắt liền như bị sóng thần đánh tới, dường như khiến cho thiên địa sụp đổ, khiến cho thân thể Vương Lâm không kiềm chế nổi mà run lên không ngừng. Hắn xoay người lại, chằm chằm nhìn vào nữ tử kia. Ánh mắt hắn lúc này trông hệt như dã thú, không còn chút tỉnh táo nào của hơn tám trăm năm tu đạo. Giờ phút này dù là Thiên Vận Tử, dù là động phủ, Huyết Tổ, vùng đất Yêu Linh, toàn bộ đều chẳng còn gì. Trong thiên địa chỉ còn một ánh mắt điên cuồng. Ánh mắt ấy là của Vương Lâm đang nhìn nử tử kia.
- Ngươi, ngươi vừa nói cái gì.
Một giọng nói khàn khàn chưa bao giờ từng xuất hiện từ trong Vương Lâm lúc này vang lên.
Chỉ mấy tiếng giản đơn nhưng lại lộ ra một loại tâm tình khó có thể hình dung nổi. Lúc này đây dường như là có một tiếng khóc cả ngàn năm không ngừng nghỉ đang vang lên.
- Ta có thể nói cho ngươi lai lịch thực sự của hạt châu nọ, ta có thể cho ngươi phương pháp làm sống lại linh hồn trong đó, thậm chí ta có thể cho ngươi cả cơ hội rời khỏi nơi này.
Nữ tử nhẹ giọng nói.
Vương Lâm nhắm hai mắt lại. Hắn không muốn suy nghĩ xem lời nữ tử này là thật hay giả, lại càng không muốn biết vì sao nàng lại biết hết thảy mọi chuyện của hắn. Lúc mở mắt ra, Vương Lâm không nói một lời, từng bước bước tới, cầm lấy bức tranh, hướng thẳng xuống dưới đáy hố sâu kia nhanh chóng bay đi.
Dù chỉ có một tia hi vọng hắn cũng muốn thử.
Thân ảnh ngươi ấy cả đời luôn trong lòng hắn. Dù hắn có thông minh thế nào, có tỉnh táo ra sao thì trong nháy mắt cũng đều vứt bỏ cả. Dù là đối mặt vô tận nguy hiểm, dù là vào sinh ra tử hắn cũng chấp nhận. Vương Lâm cuối cùng vẫn không phải là một tiên nhân lãnh khốc vô tình. Tu đạo hơn tám trăm năm, Vương Lâm sự bình tĩnh tới lạnh lùng của hắn đã thâm nhập tận cốt tủy, dường như đã trở thành bản năng. Hắn có thể bình tĩnh tới vậy chính là vì ở Chu Tước tinh hắn đã lưu lại một túi trữ vật vô tình, chờ ngày được mở ra.