Không ai biết bên trong vùng đất Yêu Linh này, bên trong cái khe dưới hố sâu còn có một người đang vật lộn với số phận, cảm thụ được trong lòng đang suy sụp.
Vương Lâm ngồi trong cái khe này đã ba năm.
Hắn cũng không phải không nghĩ tới việc rời khỏi cái khe này, mà lực hút bên ngoài cái khe trong thời gian ba năm này, đã lên tới một mức độ không thể tưởng tượng được.
Hơn hai năm trước, khi Vương Lâm vuốt nhẹ lên thân Cự Phú, lực hút của hố sâu giống như là gió lốc lan rộng, khiến cho cái khe rộng vài trượng này một nửa đã bị lực hút lan đến.
Thần thông của con rối Tiên Vệ vốn có thể giúp hắn gia tăng thành sáu phần nắm chắc có thể rời khỏi. Nhưng lực hút tự nhiên bùng nổ, khiến cho sáu phần nắm chắc này chỉ còn lại có hai phần… … Vương Lâm không thất vọng, chỉ với thái độ bình tĩnh vượt qua hai năm này.
Tu vi hắn sau khi đạt tới Vấn Đỉnh, dần dần tăng chậm lại. Dù sao Vấn Đỉnh cũng là đỉnh cao đầu tiên của tu đạo, Tinh Không tuy lớn nhưng có mấy người có thể đạt tới đỉnh đầu tiên này….
Ngoại trừ một số ít người có khả năng thiên phú, chưa tới vài năm đã đạt tới đỉnh, ai không phải trải qua ma luyện chứ. Tư chất Vương Lâm cực kỳ tầm thường, nếu không có một đạo tâm cứng rắn và có những trải nghiệm đặc biệt thì rất khó đạt đến được bước này.
Vấn Đỉnh Trung Kỳ, Hậu Kỳ, đại viên mãn, ba cửa ải này đã ngăn trở biết bao nhiêu tu sĩ, vắt kiệt hết tuổi thọ của bao nhiêu người, giống như ba ngọn núi lớn khó có thể vượt qua, ngăn cản phía trước Vương Lâm.
Hai năm nay, Vương Lâm lấy sự tĩnh tâm, yên lặng cảm thụ ý chí bên trong Cự Phú. Bên trong Cự Phú có một một thức kiếm quyết, chỉ có một thức !
- Trảm La Quyết !
Vào một ngày trong hai năm này, khi Vương Lâm đang thu hồi tâm thần ra khỏi Cự Phú, Cự Phú liền hoàn toàn tiêu tan, giống như trở về sau khi đã hoàn thành truyền thừa của cả đời nó.
Thứ duy nhất còn lại trong lòng Vương Lâm chỉ có một thức kinh thiên cảm ngộ được sau hai năm kia !
Sau đó, chờ đón Vương Lâm chính là sự cô tịch và trầm mặc vô tận.
Mỗi ngày hắn đều khoanh chân ngồi như thế này, lẳng lặng nhìn ra bên ngoài cái khe, tai nghe tiếng gào thét, mắt nhìn bức màn tối đen, không hề nhúc nhích.
Than nhẹ một tiếng, Vương Lâm lấy túi trữ vật từ trong người ra. Túi trữ vật của hắn tự động mở, một bức tranh cuộn nhẹ nhàng bay ra.
Cuộn tranh trải ra ở giữa không trung, bên trong dần dần hiện ra thân ảnh một nữ tử.
Vương Lâm không hề nhìn đến bức tranh kia, thậm chí trên mặt cũng không có một chút hoảng hốt, chỉ có một vẻ bình thản vô cùng. Ngay trước khi bức tranh này xuất hiện, tiểu cầu phát ra ánh sáng dịu dàng trong lòng bàn tay hắn đã dung nhập vào.