Lệnh bài này toàn bộ màu tím, nhưng bên trong cũng lộ ra một tia kim quang, xen kẽ vào nhau, cảm giác như có một tia tử kim. Chạm tay vào cũng có thể rõ ràng cảm nhận được lệnh bài này giống như gỗ nhưng không phải là gỗ, giống như kim loại mà không phải là kim loại.
Tinh không này quá lớn, không ai có thể nhận ra được tất cả mọi vật. Đối với chất liệu làm lệnh bài này, Vương Lâm không để tâm tìm hiểu mà cẩn thận xem xét bên ngoài.
Trên lệnh bài này có một vài ký hiệu nhỏ bị phá vỡ, chúng phân bố trên mặt ngoài của tấm lệnh bài. Trầm ngâm một lát, thần thức Vương Lâm đảo qua dò xét bên trong, trên mặt lập tức lộ vẻ cổ quái.
- Trữ vật… … Bên trong lệnh bài có một không gian, nhưng bên trong không gian này lại tràn ngập sương mù màu tím, tuy vậy nhưng đây chính xác là một dụng cụ để trữ vật.
Bên trong cũng có những đồ vật tương tự. Đó là một thanh kiếm, kiếm này cũng không phải là tiên kiếm, mà là một thanh trong Kiếm Tiếu Thập Nhị Kiếm.
Suy nghĩ một chút, Vương Lâm liền đoán được kiếm này vốn đã bị vây ở trong đám sương mụ, cùng với người của Đại La Kiếm Tông dùng để hiến tế làm tan sương mù, hiện ra lệnh bài hiến tế kia. Không biết vì nguyên nhân nào, kiếm này lại bị hút vào trong lệnh bài.
Tâm thần khẽ động, kiếm này từ trên lệnh bài bay ra, cắm ở một bên trên mặt đất.
Cẩn thận kiểm tra không gian bên trong lệnh bài một lần nữa, cuối cùng Vương Lâm thu hồi thần thức, nhìn lệnh bài, mắt lộ vẻ trầm tư.
- Lệnh bài này ngoại trừ chất liệu, không còn chỗ nào đặc biệt. Nếu không tận mắt nhìn thấy nó là do sương mù biến thành, rất khó tưởng tượng được vật này là vật đã khiến cho đám người Thiên Vận Tử, Lăng Thiên Hậu, Huyết Tổ phải tranh đoạt!
Lệnh bài này chính là mấu chốt để mở ra động phủ, bốn tòa hư phủ sẽ toàn bộ mở ra, sau đó sẽ mở ra đại môn để tiến vào động phủ cuối cùng kia. Dựa vào lời của Diêu Tích Tuyết, đám người Thiên Vận Tử cũng không biết được sự tồn tại của bốn tòa hư phủ này… … Nhưng Huyết Tổ lại biết được việc này.
Việc ta đến lấy lệnh bài, Thần Long biết được, Tham Lang biết được, nhưng Thần Long không chứng kiến toàn bộ, tất nhiên hắn sẽ cho rằng cuối cùng lệnh bài sẽ bị Tham Lang cướp đi!
Ánh mắt Vương Lâm lộ ra vẻ kỳ dị, hắn cúi đầu lại nhìn thoáng qua lệnh bài, không chút do dự, há mồm nuốt vào, cất lệnh bài này vào trong nguyên thần, lôi quang bao trùm bên trên, khiến người khác không thể phát hiện ra.
Hít sâu, Vương Lâm thu hồi ánh mắt, nhìn về phía một chỗ tối đen bên ngoài cái khe, trên mặt lộ vẻ chua xót.
- Mặc dù lấy được lệnh bài nhưng không biết dùng, bị nhốt ở nơi đây không thể ra ngoài. Cũng không cần phải thử thuấn di, giảo hoạt như bọn người Tham Lang thủy chung không có thi triển thuấn di, hiển nhiên là có manh mối bên trong. Chỉ không biết, từ trong này có thể tiến vào bên trong động phủ của ta hay không.
Vương Lâm hai mắt ngưng lại, vỗ túi trữ vật, lập tức trong tay lấy ra một khối pha lê.
Hồi lâu sau, Vương Lâm than nhẹ, thu hồi khối pha lê, cười khổ lẩm bẩm:
- Không thể mở ra!
Hắn trầm ngâm một hồi, quan sát bốn phía. Cái khe này không lớn, chỉ rộng một vài trượng, liếc mắt một cái có thể nhìn thấy toàn bộ. Ít lâu sau, hắn đứng lên, đi tới miệng khe. Lực hút bên ngoài thủy chung không hề ngừng, hơi tiến lên phía trước một chút, liền rõ ràng phát hiện được, thậm chí thân thể cũng mơ hồ có dấu hiệu bị hút đi.
Vương Lâm lui ra phía sau, ánh mắt chớp động.
- Không biết Văn Thú lúc này ra sao… Còn có Chu Dật tiền bối, trận chiến của hắn với Tham Lang không biết kết quả như thế nào…Tuy nhiên, cho dù hắn thắng, chỉ sợ là cũng không biết ta ở chỗ này. Dù sao vị trí này, cho dù lấy kiếm thức của hắn cũng không thể xâm nhập.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên vách tường, thân mình nhoáng lên một cái thử độn thổ tiến nhập vào bên trong. Nhưng thân mình hắn vừa mới đụng tới vách tường, liền lập tức dừng lại. Trầm ngâm một lúc, Vương Lâm hạ xuống mặt đất vỗ túi trữ vật, lấy ra Tôn Hồn Phiên, từ trong đó xuất ra một hồn phách trực tiếp ném thẳng vào vách tường, sau đó ánh mắt sáng ngời theo dõi.
Hồn phách kia như một làn khói, nhẹ nhàng bay vào trong vách tường. Nhưng lập tức, trong thần thức của Vương Lâm liền nghe được một tiếng kêu thảm. Hồn phách kia ở trong bức tường bị giống như bị xé rách, trong nháy mắt hóa thành vô số phần, nhất tề bị một luồng đại lực hút xuống dưới.
- Đường cùng rồi!
Vẻ đau khổ trong mắt Vương Lâm càng đậm.
Hắn thở dài một tiếng, khoanh chân ngồi trên mặt đất, sắc mặt âm trầm. Ít lâu sau, Vương Lâm vỗ túi trữ vật, lập tức từ bên trong bay ra ba thanh bảo kiếm cùng một cánh tay cụt, một cái đầu lâu.