Phú quý hung trung cầu, đạo duyên hiểm trung thủ (Muốn đạt phú quý hay đạo duyên thì phải dám vào nơi hung hiểm)
Càng xuống phía dưới, lực hút này càng mạnh. Thanh Long kia trong lúc giãy giụa, điện quang bên ngoài thân thể chống cự được một phần lực hút. Đúng lúc nó đang định xông ra, bỗng nhiên quay ngoắt đầu lại, chỉ thấy phía dưới cách đó không xa, Vương Lâm đang dựa vào vách đá cẩn thận kiểm soát tốc độ. Con rồng này bỗng nhiên rít gào, không ngờ không hề lao ra, mà bay thẳng đến Vương Lâm đánh tới.
Sắc mặt Vương Lâm càng thêm âm trầm, trong lòng thầm rủa con rồng này không biết sống chết, đã cảm nhận được lực hút không ngờ còn không chạy, ngược lại sau khi nhìn thấy mình còn vứt bỏ đi cơ hội thoát đi.
- Ngươi hận ta đến vậy sao!
Tiên lực của Vương Lâm dừng lại, thân mình lập tức bị lực hút tác động, tốc độ rơi xuống càng nhanh. Thanh Long kia vồ hụt, lại gào thét truy kích.
Một người một rồng rượt đuổi trong hố sâu này. Dần dần, bọn họ càng lúc càng xuống sâu. Vương Lâm trong lúc bỏ chạy lập tức nhận thấy được lực hút trong hố sâu này dường như đang mạnh lên với tốc độ cực nhanh, giống như nổi lên một cơn gió lốc.
Phía sau truyền đến tiếng rít gào, Thanh Long mở to mồm, một lôi cầu thật lớn từ trong miệng phun ra, bay thẳng đến Vương Lâm.
Lôi cầu mang theo khí thế hùng mạnh, giống như Thiên Kiếp bắn về phía Vương Lâm. Vương Lâm trong mắt lóe lên hàn quang, đang muốn né tránh, nhưng vào lúc này, bỗng nhiên lôi cầu kia đang gào thét lao đến bỗng nhiên dừng lại, không ngờ thoát khỏi quỹ đạo vốn có, hơi chúc xuống phía dưới.
Vương Lâm biến sắc, hắn lập tức cảm nhận được dưới đáy hố sâu có một lực hút không thể tưởng tượng được, điên cuồng dũng mãnh. Giờ phút này, hắn không chút do dự vỗ túi trữ vật, Tam Tài Kiếm Trận bay ra hung hăng đâm vào vách đá, liên kết với nhau, hai tay Vương Lâm nắm chặt lấy.
Gần như ngay khi hắn nắm lấy bảo kiếm, lực hút bùng nổ, lôi cầu kia lập tức đổi hướng, chúc xuống thẳng tắp, mang theo khí thế ầm ầm, trực tiếp bị hút vào dưới đáy hố sâu.
Lôi cầu này tản ra điện quang, ngay khi bị hút vào liền chiếu rọi phía dưới. Vương Lâm cúi đầu chỉ thấy phía dưới dường như là vách đá vạn trượng dựng đứng, sâu không thấy đáy. Điện quang kia rất nhanh liền trở nên nhỏ bé, cho đến khi biến mất khỏi tầm mắt.
Thái Cổ Lôi Long ngẩn ra, trong mắt nó lần đầu tiên hiện ra sự kinh hãi, lúc này nó không còn nghĩ tới việc nuốt Vương Lâm nữa, mà giãy giụa hướng về phía trước bay đi, nó đang sợ!