Còn Thần Long lúc này lại hiện ra ở chỗ Vương Lâm lúc trước. Hắn ngẩn người một lúc, ruột gan nhảy loạn, không nói thêm một lời, vội vã lao thẳng tới lối ra.
Hắn sợ. Hắn không thể ngờ nổi Tham Lang lại có pháp bảo kinh khủng tới mức này. Pháp bảo này quá mạnh mẽ, không ngờ có thể nghịch chuyển Càn Khôn. Mới vừa rồi trong khoảnh khắc khi hắn đổi chỗ với Vương Lâm, hắn cảm nhận được một cỗ thần uy không thể chống lại nổi. Lực lượng bản thân mà so sáng với cỗ thần uy này thì chẳng đáng cái gì .
- Tham Lang này không hổ là người cùng cấp bậc với sư tôn ta. Tuy nói tu vi hắn xa xa không bằng sư tôn nhưng có thể được sư tôn coi trọng thì tất nhiên có chỗ kinh người.
Hắn cũng không biết Tham Lang vốn không phải kẻ trắng tay. Vô số năm qua đi, số bảo bối của hắn cũng không thua bất cứ tòa tiên phủ nào! Chẳng qua bảo bối của hắn hiện nay nhiều thứ không thể tự bản thân sử dụng. Người này lại cực kỳ cơ mẫn, vừa thấy người khác có chủ ý với mình, thấy không ổn là lập tức đào tẩu.
Tham Lang thở hổn hển, quay phắt đầu lại nhìn chằm chằm vào Vương Lâm đang bị vây trong sương khói, nhếch mép cười, bước tới.
Vương Lâm hít sâu một hơi khí lạnh, nhìn chằm chằm vào cái đỉnh kia, ánh mắt lộ ra một tia sáng kỳ dị. Hắn nhận ra cái đỉnh này. Hắn không do dự chút nào liền cho lệnh bài vào trong túi trữ vật, tiên kiếm dưới chân hắn reo vang, truyền ra thần niệm của Chu Dật.
- Pháp bảo mạnh thật. Vương Lâm, ngươi tự bảo vệ bản thân đi!
Tiên kiếm của Chu Dật chợt lóe lên. Một đạo kiếm khí ác liệt từ trên tiên kiếm bộc phát. Tiên kiếm nhanh chóng quay ngược lại, hình thành một luồng kiếm khí như gió lốc, đánh sâu vào đám sương mù đang vây khốn, không ngừng bành trướng ra. Chu Dật quát to:
- Khai!
Ầm một tiếng. Đám sương mù liền mở ra một lỗ hổng, tiên kiếm lao ra. Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, cũng lập tức phóng theo sau.
- Tu vi người này tầm thường nhưng lại rất nhiều pháp bảo quỷ dị khó lường. Rốt cục vì sao hắn lại có thể chiếm được nhiều pháp bảo như vậy chứ!
Chu Dật sau khi lao ra liền đâm thẳng tới Tham Lang.
Ánh mắt Tham Lang ngời sáng. Thân thể hắn lui lại phía sau một bước, vỗ túi trữ vật. Động tác này khiến cho không chỉ tiên kiếm của Chu Dật sững lại mà ngay cả Vương Lâm vừa mới thoát ra khỏi màn sương mù cũng lập tức giật mình.
- Vương Lâm, lão phu phải cảm ơn Tư Đồ Nam. Nếu không có hắn thì lão phu làm sao có thể ở một phế tinh như Chu Tước tinh hơn vạn năm. Nếu không có thời gian đó thì lão phu cũng không thể lĩnh ngộ được rất nhiều pháp bảo trước đó không thể sử dụng!
Tay phải Tham Lang giơ lên, trong đó có một tấm bình phong.
Hắn ném một cái, tấm bình phong này lập tức hóa lớn, trong nháy mắt hóa thành hơn mười trượng. Bên ngoài tấm bình phong có vẽ sơn thủy đạm mặc, mây mù hờ hững, nhìn qua có vẻ đầy tiên ý.
- Lão phu không tìm được Sơn Hà đồ của tiên giới năm xưa nhưng lại phát hiện ra trên bình phong này có dáng dấp của Sơn Hà đồ. Thu cho ta!
Tham Lang hét lớn. Đột nhiên từ trong bình phong này xuất hiện một lực hút rất lớn.
Thân ảnh của Chu Dật từ trong tiên kiếm biến ảo ra. Sắc mặt hắn rất nghiêm túc, tay phải điểm về phía trước một cái, lập tức hai đạo bổn mạng kiếm khí còn lại trong cơ thể hắn liền được hắn không chút do dự phóng ra.
Sắc mặt Vương Lâm âm trầm. Hắn lập tức vận chuyện kiếm khí của Lăng Thiên Hậu trong cơ thể. Thân thể nhoáng lên một cái, kiếm khí mở đường đối kháng với lực cản, lao thẳng về phía vực sâu. Phía sau hắn, đệ nhị nguyên thần của Tham Lang mang theo vô số thiên lôi đang lao tới.
Trong tiếng kiếm khí gào thét, Vương Lâm dùng toàn bộ tốc độ giống như lưu tinh phóng thẳng xuống bên dưới. Hắn không còn có thể chiếu cố tới Chu Dật. Cho dù Tham Lang có rất nhiều pháp bảo thì muốn chiến thắng Chu Dật cũng vẫn có có chút khó khăn.
Việc hắn cần làm bây giờ lại nhanh chóng kéo giãn khoảng cách, trì hoãn thời gian để đợi Chu Dật trở về.
- Chẳng qua pháp bảo của Tham Lang quá nhiều, trong túi trữ vật của hắn không biết còn vật gì kỳ dị hay không. Chu Dật tiền bối sợ rằng có thể thắng thì cũng mất không ít thời gian.
Phía sau hắn, đệ nhị nguyên thần của Tham Lang đang theo sát. Nguyên thần này toàn thân trong suốt, trông giống như một người tí hon bằng thủy tinh. Bốn phía bên ngoài thân thể hắn là lôi cầu màu đen đang vờn quanh.
Lực cản bên dưới đều bị lôi cầu này phá tan. Hai mắt hắn lóe sáng, nhìn chằm chằm vào Vương Lâm ở phía xa, tay phải bắt quyết, vỗ vào hư không một cái.
Lập tức lôi cầu bên ngoài thân thể hắn liền phân ra làm chín phần, sắp xếp lại giống như là cửu tinh liên châu (1), trông như một mũi tên phá tan lực cản, mang theo tiếng kêu xé gió lao thẳng tới Vương Lâm.