Đám Văn thú điên cuồng lao ra, không để ý tới sanh tử, mỗi con như một thanh lợi kiếm lao thẳng tới Tham Lang. Tốc độ của bọn chúng so với vừa rồi không ngừng nhanh hơn mấy lần, lúc này phóng tới khiến Tham Lang biến sắc.
Văn thú của Vương Lâm trong đàn thú phát ra một tiếng kêu mạnh mẽ. Lập tức trên thân thể của tất cả Văn thú phát ra hồng quang vô tận. Khi còn cách Tham Lang một chút, đột nhiên cả thân thể chúng tan nát, hóa thành một đám huyết nhục được hồng quang bao phủ, lao thẳng tới Tham Lang, sau đó lại được khôi phục một cách quỷ dị, một lần nữa hóa thành Văn thú.
Thần thông như thế này không phải chỉ có ở một vài con mà giờ phút này tất cả Văn thú đều tan nát, sau đó bay ào tới xung quanh Tham Lang liền khôi phục lại. Chỉ trong chốc lát, Tham Lang đã bị vây chặt!
Tử vụ phía xa xa nhanh chóng thu lại, lệnh bài bên trong lại càng ngưng thật hơn, trong phút chốc đã hoàn thành bước cuối cùng. Sương mù tiêu tan, để lại một khối lệnh bài cổ kính lẳng lặng lơ lửng giữa không trung.
Bên trong tử quang do nó phát ra còn ẩn chứa kim quang. Đôi mắt Vương Lâm lúc này sáng ngời, tập trung vào tấm lệnh bài này!
Thân thể Thần Long trong nháy mắt nhoáng lên, lao thẳng tới lệnh bài. Ở chỗ này chưa ai dám sử dụng thuấn di. Khu vực này sức ép không gian rất lớn, một khi thuấn di thân thể sẽ tan nát trong không trung ngay lập tức.
Ánh mắt Vương Lâm tỏa ra hàn mang, thân thể cũng bay đi, hơn nữa tay phải đồng thời bắt quyết, tiên thuật dùng trên thân thể, tốc độ tăng mạnh.
- Tiểu bối các ngươi dám!
Đúng lúc này, tiếng gầm thét phẫn nộ của Tham Lang từ trong đàn Văn thú truyền ra.
Thần Long phóng thẳng đi, tay phải ngưng kết kiếm khí của Lăng Thiên Hậu. Ngón tay hắn được kiếm khí quấn quanh liền tỏa ra một lực chấn nhiếp khủng khiếp.
Đồng tử hai mắt Vương Lâm co lại. Hắn đã sớm để ý tới sự khác thường của kiếm khí của Lăng Thiên Hậu do Thần Long nắm giữ. Lúc này kiếm khí vừa xuất hiện, lập tức hắn cảm thấy một cảm giác hãi hùng tới tận tâm can.
- Đây là kiếm khí bổn mạng của Lăng Thiên Hậu, uy lực cực mạnh!
Tiếng nói của Chu Dật truyền vào trong tâm thần của Vương Lâm.
Ánh mắt Vương Lâm lóe lên, thân thể dừng lại, không tiếp tục tiến tới cướp đoạt lệnh bài, tiên thuật trong tay giữ lại không phát ra mà lạnh lùng nhìn về phía Thần Long.
Tốc độ Thần Long cực nhanh, trong nháy mắt đã tới bên cạnh lệnh bài, ánh mắt lộ vẻ vui mừng. Hắn tuy không biết lệnh bài này là vật gì nhưng có thể khiến Tham Lang để ý như vậy thì tất nhiên phải là bảo bối hiếm có!