Văn thú gào vừa gào thét, vừa lao xuyên qua đám đồng loại, giống như một tia chớp màu tím hướng về phía Vương Lâm. Trong tích tắc nó tới bên người Vương Lâm, cái miệng lớn nhẹ nhàng cọ lên người hắn, trong tiếng kêu mang theo sự hưng phấn.
Đám Văn thú đang đánh về phía Vương Lâm kia lúc này đều dừng lại. Tuy rằng ánh mắt chúng vẫn lộ vẻ hung ác nhưng trong đó còn có nồng đậm nghi hoặc.
Cảnh tượng này khiến Tham Lang trợn mắt há mồm, ngay cả ánh mắt của Thần Long phía xa xa cũng lóe sáng.
Sắc mặt Tham Lang âm trầm, hai tay bắt quyết, quát:
- Thất Ma Châm, ấn!
Từ sâu trong đàn Văn thú truyền ra một tiếng kêu to, lập tức một lượng lớn Văn thú tản ra. Một con Văn thú thật lớn, trên đầu cắm bảy cây chầm chậm rãi bay ra.
Hai mắt nó đỏ bừng, lộ vẻ đang không cam lòng. Nó nhìn chằm chằm vào Tham Lang, gầm rống giận dữ. Những ngân châm trên đầu nó sau tiếng quát của Tham Lang liền đều cắm sâu xuống sâu thêm ba tấc nữa. Lúc này thân thể Văn thú lập tức run rẩy, vẻ không cam lòng trong mắt càng đậm.
Nhưng lập tức trong mắt nó hiện lên một vẻ quyết tâm, ngẩng đầu kêu to một tiếng thật dài. Trong tiếng kêu này đậm đặc tử ý. Ánh mắt nó như tia chớp, nhìn về phía Văn thú của Vương Lâm.
Văn thú của Vương Lâm sững người, mấy đôi cánh đập một cái, từ bên cạnh Vương Lâm phóng thẳng tới bên cạnh đồng loại, bay trên lưng Văn thú to lớn kia.
Cái miệng lớn của nó đâm thẳng vào cơ thể Văn thú kia, hút một cái, nét không cam lòng trong mắt Văn thú kia liền biến mất, thay vào đó là vẻ được giải thoát.
Thôn phệ nhanh chóng chấm dứt. Cùng với việc thân thể Văn thú kia không ngừng khô héo dần đi, hình thể Văn thú của Vương Lâm dần dần lớn lên. Màu tím bên ngoài thân thể nó ngoài càng đậm, một thứ khí tức chỉ có đồng loại nó mới có thể nhận ra được từ từ tỏa ra dày đặc.
Cảnh này diễn ra cực nhanh. Văn thú của Vương Lâm ngẩng mạnh đầu lên, nhìn chằm chằm vào Tham Lang, há mồm gào lên một tiếng rành mạch. Một tiếng gào này vừa phát ra, toàn bộ Văn thú bốn xung quanh đồng loạt nhìn chằm chằm vào Tham Lang, vừa gầm thét vừa lao thẳng tới.
Da đầu Tham Lang tê dại, hai tay vội vàng biến hóa. Bảy cây ngân châm lập tức từ thân thể khô héo của Văn thú kia lao ra, hóa thành bảy đạo ngân quang bay trở về, hình thành một tấm màn bảo vệ màu bạc bên cạnh hắn. Thân thể hắn nhoáng lên, lập tức lao vào bên trong.