Tất cả những điều đó chứng tỏ rằng tâm cơ Thần Long thâm trầm. Quan trọng hơn là chứng minh được phán đoán trước đó của Vương Lâm rằng đối phương có việc cần tới mình. Đúng lúc này, Tham Lang mở hai mắt liếc nhìn Vương Lâm một cái rồi nói:
- Tiểu oa nhi! Bằng hữu của ngươi vì sao không tới?
Tham Lang thầm mắng trong lòng. Nếu không phải hắn e ngại thần thức vẫn thoáng ẩn thoáng hiện trong làn sương mù thì khi Vương Lâm xuất hiện, hắn đã ra tay bắt lấy.
Trong khoảng thời gian vừa rồi, tuy hắn vẫn nhắm mắt nhưng thần thông của bản thân cũng đã điều chỉnh ba lần. Chỉ có điều trong ba lần đó, mỗi lần định ra tay, thần thức trong sương mù chợt xuất hiện giống như cảnh cáo. Điều đs khiến cho Tham Lang do dự một chút rồi mới bỏ qua. Nét mặt Vương Lâm vẫn thản nhiên, nói:
- Bằng hữu của ta không thích ồn ào. Tiền bối cũng là người Đại La kiếm tông?
Tham Lang liếc nhìn Vương Lâm một cái, nhếch mép cười. Thần Long mỉm cười, giới thiệu:
- Vương huynh! Vị tiền bối này là Tham Lang, đồng lứa với sư tôn của ta và ngươi. Ôi! Nếu không phải tiền bối bị thương, tu vi chỉ đạt tới Vấn Đỉnh kỳ đại viên mãn thì chúng ta cũng không phải ở lại chỗ này mấy trăm năm.
"Thần Long không phải là người đơn giản" - Vương Lâm thầm nghĩ. Chỉ một câu nói của người này đã nói rõ hết những điều quan trọng.
- Tham Lang tiền bối! Nếu Vương đạo hữu của Thiên Vận tông cùng với bằng hữu của hắn tới đây hay là chúng ta hợp lực cùng nhau xông vào một lần. Nói không chừng có thể thoát khỏi sự bao vây của đàn yêu thú. - Thần Long vội nói.
- Đàn yêu thú. - Nét mặt Vương Lâm vẫn thản nhiên, nhưng trong lòng để ý tới điều đó.
Sắc mặt Tham Lang vẫn bình thản. Hắn đang muốn từ chối nhưng ánh mắt chợt sững sờ nhìn vào trong làn sương tím. Chỉ thấy khoảng khắc vừa rồi trong tử vụ hơi lay động rồi co lại một chút.
Nhìn vào mắt Thần Long, Tham Lang gật đầu nói:
- Nếu ngươi sốt ruột mà lão phu còn từ chối thì chỉ sợ các ngươi sẽ nghi ngờ. Thôi! Cứ xông qua đó một lần.
Thần Long vội vàng lắc đầu, nói:
- Vãn bối không dám. Chỉ là bị nhốt ở đây lâu ngày nên lo lắng cho sư đệ ngoài mảnh đất Yêu Linh thôi.
Tham Lang cười lạnh. Nhanh chóng nhảy lên dẫn đường, bay thẳng về phía sương mù. Thần Long hít sâu một hơi, ôm quyền với Vương Lâm, nhỏ giọng nói: