Văn thú!
Chẳng mất bao lâu, đám mây liền đứng trên bầu trời của Triều Tịch vực. Đám mây từ từ biến mất để cho hai ngươi hạ xuống.
- Thú vị thật! Quyên nhi! Không ngờ nơi này lại có một chút cấm chế. Ừm! Cấm chế này cũng có chút khéo léo. - Ánh mắt nam tử có chút hứng thú cười nói với nữ tử bên người.
Nữ tử cũng mỉm cười, thanh âm uyển chuyển, nói:
- Cấm chế có thể khiến ngươi để ý cũng không có nhiều lắm.
Những làn gió nhẹ thổi trong không khí khiến cho cây cỏ hơi lay động. Đồng thời cũng khiến cho quần áo của hai người lay động theo gió. Nam tử nhìn mặt đất, ánh mắt có chút tán thưởng, cười nói:
- Thủ pháp cấm chế có bao gồm cả cấm thuật thượng cổ. A! Còn có cả một chút tiên cấm. Đúng là không đơn giản.
Người con gái bên cạnh hắn, vén sợi tóc bị gió thổi bay ben tai, ánh mắt nhìn xuống mặt đất, nhẹ giọng nói:
- Thủ pháp thượng cổ cấm thuật rất thuần thục. Nhưng chút tiên cấm lại hơi thô, chắc là mới học được chưa lâu.
Nam tử gật đầu đồng ý, nói:
- Đây chắc chắn là do một người tu chân nhận được sự truyền thừa của thượng cổ tu sĩ bố trí. Thủ pháp người đó thuần thục như vậy hiển nhiên là tu hành không dưới ngàn năm.
Người con gái khẽ lắc đầu, nói một cách ôn hòa:
- Điều đó cũng không hẳn. Ngươi vẫn chưa gặp được người bố trí cấm chế này.
Nam tử cười ha hả, nói:
- Quyên nhi! Chẳng lẽ ngươi muốn khảo nghiệm vi phu? Hay là chúng ta đánh cuộc? Nếu tu sĩ bố trí cấm chế chưa tu hành ngàn năm thì ta thua có được không?
Người con gái che miệng cười. Ánh mắt âu yếm nhìn nam tử, cười nói:
- Một cái cấm chế nho nhỏ làm sao lại khiến cho một người được xưng tụng là phá giải hết tất cả mọi loại cấm chế như Vân Tiên Vương Nguy để ý như vậy?
Nam tử mỉm cười, lắc đầu nói:
- Ngươi lại tránh nặng tìm nhẹ. Ta không tin người không nhìn ra cấm chế này tuy thô nhưng tâm tư ẩn chứa trong nó lại hết sức xảo diệu. Cấm chế của người đó nếu không phải là ta và ngươi để ý cẩn thận chắc chắn sẽ không nhận ra. Cấm chế này không có sát khí nên cũng không có sát ý. Nhưng trong đó lại có thần thức dẫn dắt. Chỉ cần bước vào bên trong liền bị người bố trí cấm chế phát hiện. Nhưng đó cũng không phải là điều quan trọng. Nếu chỉ có như vậy cũng sẽ không làm cho ta phải chú ý. Ngươi nhìn chỗ này. - Ngón tay nam tử chỉ về phía bãi cỏ trước mặt. Một ngọn gió thổi qua khiến cho lớp cỏ xanh ở đó lay động nhưng vẫn không có gì khác thường.