Ngay sau đó, Vương Lâm lại giơ tay phải lên. Hoàng Tuyền liền xuất hiện. Hắn dẫm lên Hoàng Tuyền tiếp tục đi thêm được mấy bước. Toàn bộ thủ đoạn thần thông lập tức ngưng tụ oanh kích về phía thần niệm của Lăng Thiên Hậu.
Vương Lâm vẫn có cảm giác uy lực không đủ. Một tia sáng chợt lóe lên trong mắt hắn. Trăm vạn sinh ấn liền hóa thành khí giết chóc. Ngoại trừ một ít lưu lại trong nguyên thần ra. Tất cả tụ hết vào ngón tay của Vương Lâm mà lao ra.
Về phần kiếm khí của Lăng Thiên Hậu. Vương Lâm không ngu đến mức đem ra sử dụng trước mặt thần niệm của Lăng Thiên Hậu. Chỉ sợ vừa mới xuất hiện đã trở thành vật của đối phương.
Vào lúc này, toàn bộ Triều Tịch vực cũng hoàn toàn rung chuyển. Trên vách vực những tảng đất đá giống như bị một thứ lực lượng nào đó bao phủ, thoát ra khỏi vách vực mà bay lên.
Tất cả thần thông va chạm với thần niệm của Lăng Thiên Hậu. Trong khoảng khắc đó, Lôi thú chợt rống lên một tiếng, hóa thành một đạo lôi điện thật lớn, bám theo thần thông của Vương Lâm mà lao về phía thần niệm của Lăng Thiên Hậu.
Nơi cửa vào Triều Tịch vực bên trong Thủy Yêu quận lập tức phát ra những âm thanh nặng nề. Dưới sự lan tỏa của những làn âm thanh đó, mặt đất không ngừng chấn động.
Vào lúc này, ngay cả Mộ Dung Trạc dưới vực sâu cũng cảm nhận được sự dao động đáng sợ bên trên. Về phần hai người con cái Triệu, Từ bên cạnh hắn cũng kinh hãi, vội ngẩng đầu lên.
- Thật đáng sợ! Đây chẳng lẽ là do Vương Lâm phát ra. - Từ Phi hít một hơi thật sâu. Trong lòng nàng vốn vẫn không chấp nhận chuyện một tia thần thức bị Vương Lâm hủy đi đã hoàn toàn biến mất. Nàng thầm nhủ người như vậy không phải là kẻ mà bản thân có thể trêu chọc.
Những chấn động tiếp tục theo vách đá mà truyền ra xa tới tận đáy của vực sâu. Đáy của Triều Tịch vực chính là một cái hành lang để quay về. Tiếng động vọng tới đây liền trở nên vang vọng.
Hình dạng của hành lang chính có dạng của chữ "Hồi". Ở giữa còn có một cái động đen ngòm không biết đi tới đâu.
Trên hành lang quay về có một thanh cử kiếm cắm một nửa xuống mặt đất. Vào lúc này, những cơn chấn động lan đến, thanh kiếm cũng bị lung lay.
Gợn sóng đi theo hành lang rồi quay trở lại, tản ra xa. Vào lúc này, ở nơi đi ra khỏi Hỏa Yêu quận, Văn thú và làn khói đen đang vây khốn Đại La kiếm tông, Tham Lang vẫn đang nhắm chợt chợt mở ra. Trong ánh mắt tỏa ra một đạo tinh quang.
- Hơi thở của Lăng Thiên Hậu. Chẳng lẽ hắn đã tới đây? Không phải. Mặc dù hơi thở đó của Lăng Thiên Hậu nhưng chỉ có một phần. Ngoài ra còn có một hơi thở xa lạ khác. Nhưng chúng xuất hiện vào lúc này, chẳng lẽ là đến vì lệnh bài?
Tham Lang liếc nhìn qua đám đệ tử của Đại La kiếm tông rồi lại nhắm mắt.
Làn sáng lan tới đây rất nhỏ. Ngoại trừ Tham Lang ra, không còn người nào phát hiện ra nó.
Lăng Thiên Hậu mặc đạo bào đang khoanh chân ngồi ở Đại La kiếm tông chợt mở mắt.
- Phong ấn Kiếm linh. - Lăng Thiên Hậu mặc đạo bào liền ngẩng đầu, ánh mắt sâu thăm thẳm.
- Vị trí lão phu phong ấn hết sức bí ẩn, làm sao mà lại có người phát hiện được? Nhưng chỉ cần tâm của Kiếm linh vẫn còn ý muốn chết thì không thể giải thoát khỏi phong ấn. - Lăng Thiên Hậu trầm ngâm một lát rồi nhắm mắt lại.
Trong Triều Tịch vực, nơi cái khe có phong ấn Chu Dật, quần áo của Vương Lâm bị cuồng phong thổi nát, phát ra những tiếng phành phạch. Hắn loạng choạng lui lại mấy bước, tóc tai tán loạn. Ánh mắt lóe lên hàn quang.
Để hóa giải đợt thần niệm thứ ba của Lăng Thiên Hậu, hắn đã tốn không biết bao nhiêu là pháp bảo. Ngay cả Lôi thú cũng tan ra bắt bược phải bay vào trong Xạ thần xa.
Có điều thần niệm của Lăng Thiên Hậu cũng xuất hiện một cái lỗ hổng. Nhưng chỉ trong nháy mắt, lỗ hổng đó liền lập tức co lại, chực biến mất.
Máu trong người Vương Lâm chỉ chực trào ra khỏi miệng. Kinh mạch nhiều chỗ bị tắc nghẽn. Tiên lực lưu chuyển không được thông suốt. Hắn hít một hơi thật sâu, không vội điều hòa mà nhanh chóng hóa thành một tia chớp lao qua lỗ hổng của thần niệm mà chui vào sâu trong khe.
Vương Lâm lao tới với tốc độ cao nhất khiến cho không khí phát ra những tiếng nổ giống như tiếng sấm.
Cái khe cũng không dài như sự tưởng tượng của Vương Lâm. Thoáng cái hắn đã vào sâu trong cái khe. Ở đây, hơi thở của Chu Dật tản mát như có như không.
- Người xông vào! Chết! - Thần niệm của Lăng Thiên Hậu lại tiếp tục phủ xuống. Lần này, trong thần niệm phát ra một thanh âm bá đạo, đánh thẳng vào tai của Vương Lâm khiến cho hắn bất đắc dĩ phải lui lại sau.
Khắp cái khe vào lúc này tràn ngập thần niệm, phát ra những tiếng răng rắc. Từng vết nứt nhỏ xuất hiện trên vách đá.