Mặc dù Vấn Đỉnh kỳ trong mắt đám tu sĩ bước vào cánh cửa tu đạo thứ hai chẳng khác gì một con kiến hôi. Nhưng ở cánh cửa đầu tiên, đạt tới cảnh giới này chẳng khác gì chư hầu một phương.
Vương Lâm hít một hơi thật sâu rồi điểm vào mi tâm. Thập vạn khí giết chóc liền hóa thành Sanh ấn bao trùm toàn thân. Chuẩn xác mà nói thì vẫn chưa được là mười vạn, vẫn còn thiếu một đạo cuối cùng. Một đạo cuối cùng đó đã bị Vương Lâm dung nhập vào tâm thần.
Làm như thế, hắn có thể khiến cho Sinh ấn phát triển không ngừng. Trừ phi có thể một lần đánh nát nguyên thần của hắn mới khiến cho nó cũng bị vỡ nát.
Vỗ nhẹ vào túi trữ vật một cái, Ma giáp hóa thành một sợi tơ đen từ trong người Vương Lâm xuất hiện. Nó tản ra từng làn ma khí rồi hóa thành một bộ áo giáp bao phủ toàn thân hắn.
Hơn mười cái kim phù có phi trùng vây quanh cũng chầm chậm trôi nổi xung quanh người Vương Lâm, tăng thêm một phần phòng hộ.
Làm xong những việc đó, Vương Lâm hơi trầm ngâm một chút rồi lấy thêm Tôn Hồn phiên từ trong túi trữ vật ra ngoài. Ngọn phiên xoay một vòng liền tạo ra một đám mây đen bao phủ toàn thân Vương Lâm.
Ánh mắt Vương Lâm có một sự quyết đoán mà bước về phía trước, đi thẳng tới cái lỗ hổng.
Cứu Chu Dật!
Chu Dật và Vương Lâm chẳng có thâm giao. Nhưng khoảng khắc ngắn ngủi nơi tiên giới khiến cho Vương Lâm đã khắc sâu nó vào trong linh hồn.
Một người si tình, vì một người con gái mà chấp nhận thiêu đốt linh hồn cũng không chịu buông tay. Sự si tình của hắn không khiến cho người khác động lòng. Nhưng khi hắn thiêu đốt linh hồn, hành động đó của hắn chẳng khác gì ánh trăng sáng trong đêm tối. Nó khiến cho tất cả những người nhìn thấy đều phải thay đổi suy nghĩ.
Hắn còn tặng cho Vương Lâm bao nhiêu vật quý báu mà chỉ cần giúp bảo vệ thi thể người con gái đó cho hắn. Một yêu cầu đơn giản đó trước khi chết của Chu Dật cũng là ước nguyện cả đời của hắn.
Từ đó về sau, Chu Dật hóa thân thành kiếm linh của Vũ Chi tiên kiếm. Nhưng khi chứng kiến chút tàn hồn của nàng tan thành mấy khói, lại chẳng khác gì cả thế giới sụp đổ trước mặt hắn.
Trái tim của hắn như chết hắn. Hắn dụng thân thể kiếm linh mang theo kiếm khí không có sinh cơ mà đuổi theo, thề giết chết Lăng Thiên Hậu. Vào lúc này, hắn đi tìm chết cũng bởi vì chút bấu víu của hắn cũng đã mất đi.