Bóp nát chút thần thức mảnh như sợi tơ của đối phương, nét mặt Vương Lâm trở nên lạnh lùng. Thần thức của đối phương ẩn giấu rất kỹ, cho dù là hắn nếu như không để ý từ trước chỉ sợ hơi sơ suất một chút sẽ bị nó qua mặt.
- Thần thông của Thi Âm tông đúng là kinh người. Thần thức ẩn nấp quả là khó phát hiện. Sau này nhất định phải chú ý nhiều hơn. Người con gái tên là Từ Phi có thể lấy thần thức ẩn vào trong sợi tóc chứng tỏ nàng mới là bản thể. Còn Triệu Y Huyên chỉ là thi khôi mà thôi.
Ánh mắt của Vương Lâm có chút trầm tư. Hắn có thể nhận ra thân phận của Từ Phi cũng là do năm đó Chu Dật cưỡng bức Tôn Thái trở thành nô lệ.
Tôn Thái có một thi khôi mà thi khôi đó chỉ là một tiểu đồng. Tuy nhiên tiểu đồng đó lại rất linh động và có tu vi rất mạnh. Quan hệ giữa Tôn Thái và tiểu đồng có một chút đặc biệt hình như cũng không chỉ đơn giản là điều khiển thi khôi. Hình như hai người có thân thể bất đồng.
Nhớ tới thi khôi của Tôn Thái, Vương Lâm chợt nghĩ đến Tư Đồ Nam. Bởi Tư Đồ Nam đã chiếm lấy thân thể của tiểu đồng đó.
- Không biết bây giờ, Tư Đồ đang ở đâu. Chắc là đang ở một tinh cầu tu chân nào đó mà sống cuộc sống Vương gia của hắn. - Vương Lâm nhớ lại một chút ký ức. Vào lúc này hắn không còn là một sát tinh mà đang là một người nhớ tới bằng hữu của mình.
- Còn Tôn Thái là Đại trưởng lão của Thi Âm tông trên Chu Tước tinh nhưng bị thần thông của lão tổ tộc Cự Ma ném vào tinh không, chẳng biết bây giờ đang ở nơi nào.
Vương Lâm hít một hơi thật sâu thôi không nghĩ nữa. Ánh mắt hắn lấp lánh nhìn về mấy cái khe xung quanh của vực sâu. Có không dưới hơn mười cái khe nhưng chẳng hề có bất cứ một chút hơi thở nào của Chu Dật truyền ra, để cho Vương Lâm đi tìm kiếm.
- Chu Dật tiền bối bị Kiếm Tôn Lăng Thiên Hậu phong ấn trong vùng đất Yêu Linh. Nên chắc chắn trong cái khe đó phải có hơi thở của Lăng Thiên Hậu. - Vương Lâm nhíu mày, thần thức tỏa ra mà xem xét xung quanh.
Được một lúc, Vương Lâm từ từ cau mày.
Tất cả các cái khe xung quanh hắn đã xem xét toàn bộ, nhưng không hề có bất cứ dấu hiệu tồn tại của Chu Dật.
Vương Lâm mím môi, vỗ tay vào túi trữ vật. Miếng thủy tinh mà Cổ Yêu Bối La đưa cho xuất hiện trong tay. Thần thức của Vương Lâm bao lấy nó. Một thoáng sau, hắn càng thêm nhíu mày, thần thức rút ra khỏi thủy tinh.