Huyết dịch ở giữa không trung giống như sôi trào, hóa thành vô số các hạt. Nếu bị nó rơi ở trên người, thì cho dù với tu vi của Vương Lâm, thân thể cũng bị khoét một cái lỗ.
Trong mắt Vương Lâm lóe lên hàn mang, tiên huyết của Đỗ Kiến phun ra, dưới một cái vung tay của hắn, lập tức bị cuốn sang một bên. Loại thần thông lấy tinh huyết dung nhập nguyên thần này cũng không phức tạp, gần như tất cả tu sĩ đều biết. Nhưng một chiêu này cũng là thương tổn nguyên thần nhất, có thể nói đây là phương thức giết địch tự mình hại mình.
Đỗ Kiến mượn cơ hội này lập tức lui về phía sau. Hắn vỗ túi trữ vật, một cái bướu thịt màu đen xuất hiện ở trong tay.
Trong mắt hắn lộ vẻ tiếc nuối. Bướu thịt này tuy nói là xấu xí, nhưng là ô uế chi nhục hắn phải hao tổn tâm cơ nhiều năm mới luyện hóa ra. Vật ấy cho dù tu sĩ dính một chút, lập tức sẽ bị lở loét toàn thân, là thần thông pháp bảo cực kỳ ác độc.
Lúc này, hắn cắn răng một cái, ném hết ra. Những cái bướu thịt này ở trong không trung tự nổ ầm ầm. Một mùi thối lập tức bay thẳng về phía Vương Lâm.
Hàn mang trong mắt Vương Lâm càng đậm. Tay phải hắn xuất ra một đạo Hoàng Tuyền, quét ngang một cái, toàn ô uế toái nhục phun ra lập tức bị cuốn vào bên trong.
Hoàng tuyền vốn là con sông ô uế nhất trong thiên hạ, những cái bướu thịt này tiến vào trong Hoàng Tuyền, chẳng những không làm giảm uy lực của hoàng tuyền, ngược lại càng tăng lên.
Đỗ Kiến trong số những người cùng đẳng cấp, đích xác rất mạnh, chiêu thức pháp bảo bướu thịt ấy, có thể khiến hắn ở vào thế bất bại. Nhưng tu vi này ở trong mắt Vương Lâm nắm giữ đạo niệm lại chưa đủ tư cách. Trừ phi người này có thể hạ quyết tâm, có thể đột phá tâm chướng (chướng ngại tâm lý) , bước qua một bước của Vấn Đỉnh kia.
Thế như chẻ tre, tay phải Vương Lâm giống như tia chớp chụp trên người Đỗ Kiến. Hắn không hỏi gì, tiên lực lưu chuyển, lập tức phong ấn nguyên thần của Đỗ Kiến, chặt đứt liên hệ của nó với thân thể. Sau đó vỗ túi trữ vật, Cấm Phiên hóa thành vô số cấm chế bao vây Đỗ Kiến, hình thành quả cầu cấm chế giống như của Diêu Tích Tuyết, bị Vương Lâm thu vào trong túi trữ vật.
Tất cả những việc này, Vương Lâm làm với tốc độ cực nhanh, cho dù là Mộ Dung Trác muốn lên tiếng cũng đã chậm rồi.