Nhưng ánh mắt này lại giống như lợi kiếm, trực tiếp đâm vào tâm thần của Triệu Y Huyên.
"Là cảnh cáo sao… Vương Lâm rất thú vị. Cho dù là Thần Long của Đại La Kiếm Tông phải sau khi ta tăng cường thần thông mới chú ý đến ta. Về phần Mộ Dung Trác kia, cũng phải thông qua một tia dấu vết để lại mới phát giác ra thần thông của ta… Nhưng Vương Lâm vào lúc tâm niệm ta vừa động lại lập tức phát hiện dị thường…" Trong mắt Triệu Y Huyên lộ vẻ hứng thú, nhưng rất nhanh đã được che dấu thật sâu.
Vương Lâm vừa đi, vừa nhếch miệng lộ ra một tia cười lạnh.
"Bốn người này ngược lại cũng có hứng thú, đều che giấu tâm tư, hơn nữa thần thông cũng không kém. Tuy nhiên trong bốn người bọn họ, không đơn giản nhất, chính là nữ tử họ Từ nhu nhược kia. Trên người nữ tử này luôn có một cảm giác kỳ dị…" Tốc độ của năm người cực nhanh, dần dần xuyên qua mây mù. Phía trước bọn họ, trên mặt đất một khe rãnh thật sâu hiện ra ở trong mắt mọi người.
Cái khe đó cực lớn, chiều rộng ước chừng có hơn mười trượng. Về phần chiều dài, đã đạt đến ngàn trượng vẫn tiếp tục kéo dài tới trong vân vụ cuối tầm mắt. Cái khe này giống như được người ta sử dụng thần thông bố trí thành một cánh cửa trên mặt đất.
Năm người cẩn thận bay xuống theo vết nứt. Vương Lâm cũng không đi đầu tiên, mà ở bên sườn phải, vừa hạ xuống phía dưới, vừa quan sát vách của khe nứt.
Vách của khe nứt trơn nhẵn, giống như được một thanh binh khí sắc bén tạo ra. Tay phải Vương Lâm chạm ở trên vách, lập tức một cảm lạnh buốt theo ngón tay truyền vào người.
Hạ xuống càng sâu, bốn phía dần dần trở nên âm u. Chẳng qua mức độ âm u này đối với tu sĩ mà nói, không có ảnh hưởng quá lớn. Chỉ cần hai mắt ngưng tụ tiên lực, có thể thấy rõ hết thảy.
Càng xuống phía dưới thì càng xuất hiện nhiều nhánh của cái khe, giống như nhánh cây. Mỗi một nhánh giống như một cái huyệt động, trong đó tối tăm, thậm chí có một số nhánh nhỏ cả hai mắt ngưng tụ tiên lực cũng không thể thấy rõ chỗ sâu bên trong.
Khi các nhánh của cái khe càng lúc càng nhiều, Đỗ Kiến dừng lại, lơ lửng giữa không trung. Vẻ mặt của Mộ Dung Trác vẫn lạnh như băng. Thấy Đỗ Kiến dừng lại, hắn hơi nhíu mày, nhưng không nói gì.
Triệu Y Huyên và Từ Phi sau khi dừng lại liền nhìn về bốn phía, chỉ thấy những cái khe nhỏ kia giống như những cái miệng lớn, đợi con mồi đến.
- Các vị, trong những khe hở này, nói không chừng sẽ có chút bảo bối tồn lưu. Chắc hẳn càng đi xuống dưới, khe hở như vậy sẽ càng nhiều. Mục tiêu của chúng ta tới đây đều là vì bảo vật, trước mắt phải xem bản lĩnh của mỗi người.
Đỗ Kiến nói xong, thân mình khẽ động, bay về phía một cái khe hở. Mộ Dung Trác do dự một lát, bay về phía một khe hở khác.
- Vương sư huynh vì sao không đi nhìn xem xung quanh, nói không chừng sẽ tìm được gì đó? - Triệu Y Huyên nhẹ giọng cười nói.
Vương Lâm lắc lắc đầu, ánh mắt bình tĩnh. Hắn không có tìm tòi bốn phía, mà bay thẳng xuống phía dưới.
Nhìn bóng lưng của Vương Lâm, ánh mắt Triệu Y Huyên chợt lóe, xoay người tìm kiếm khe hở bên cạnh. Về phần nữ tử nhu nhược vẫn theo sát phía sau.
Trong khi phi hành, Vương Lâm quay đầu nhìn thoáng qua phương hướng của hai nữ nhân, ánh mắt lộ vẻ suy tư.
- Trên người hai người này, vì sao ta luôn cảm giác có gì đó cổ quái… Trong lúc trầm ngâm, Vương Lâm thu hồi ánh mắt nhìn xuống phía dưới. Cái khe này cực lớn, sâu không thấy đáy. Không biết phía dưới rốt cuộc sâu bao nhiêu, nhưng lúc này vị trí dừng lại của bọn họ sau khi đã bay ra hồi lâu, nhưng vẫn còn chưa đạt tới đáy.
- Đáy của Triều Tịch vực ngay cả thủy tinh của Bối La tiền bối cũng không thể nhìn thấu. Phía dưới có một cái hành lang gấp khúc cực lớn nối với năm cửa vào khác. Về phần cửa ra, thì chỉ có một!
Ánh mắt Vương Lâm chớp động, thân mình không tiếp tục hạ xuống nữa, mà bay về phía trước. Thân mình khẽ động, hắn đã lập tức nhận ra một luồng áp lực chồng chất từ phía trên truyền đến.
- Quả nhiên là như thế, Lối này chỉ có thể vào, không thể ra. Nếu cố theo cửa vào ra ngoài sẽ gặp phải lực cản càng lúc càng lớn.
Sau khi nghiệm chứng suy nghĩ, Vương Lâm dừng lại, cẩn thận xem xét một phen. Xung quanh có rất nhiều các khe hở , trong đó một mảnh tối đen. Ánh mắt của hắn chỉ đảo qua rồi thu lại.
- Vô số năm qua, khẳng định có không ít người đã tới nơi đây. Trong những khe hở này cho dù từng có bảo vật, hiện tại chỉ sợ toàn bộ cũng là trống không.
Lại hạ xuống trăm trượng nữa, chính là một trong những địa phương rất khó vượt qua. Nơi này hắn đã phát hiện thông qua quả cầu thủy tinh.
Vương Lâm lơ lửng giữa không trung, thần sắc bình tĩnh. Không lâu sau, Mộ Dung Trác là người đầu tiên từ phía trên bay tới, hắn hướng Vương Lâm hơi gật đầu, đứng ở một bên. Sau khi trầm mặc một lát, hắn bỗng nhiên nói: