Ở bên cạnh nữ tử này là một nữ tử khác lại có chút bình thường. Thoạt nhìn dịu dàng yếu đuối, thân thể mảnh khảnh, dường như gió thổi qua sẽ bay đi theo gió. Nàng mặc bộ y phục màu hồng, làm nổi bật vẻ mặt có chút trắng xanh. So sánh với nữ tử kia, nàng thiếu một chút sắc sảo, nhưng lại nhiều hơn một phần đáng yêu.
- Hai vị sư muội! Nơi này, chính là vân vụ sơn hải của Thủy Yêu quận. Năm đó ta trong lúc vô ý phát hiện nơi đây, ở trong này lưu luyến quên về. Vi huynh tuy chưa đi qua tiên giới, nhưng vân vụ sơn hải này nhất định hơn tiên giới một bậc. Mộ Dung huynh, ngươi thấy thế nào? - Bên cạnh hai nàng, một thanh niên mặc hồng bào ôn hòa nói. Thanh niên này tướng mạo có chút anh tuấn, lại có một cỗ ngạo khí lộ ra, giống như thiên chi kiêu tử.
- Có thể! - Nam tử bên cạnh lạnh lùng nói. Người này mặc hắc y, khuôn mặt anh tuấn lạnh lùng, hắn nói xong, liền nhắm hai mắt lại, không hề nói nữa.
Thanh niên mặc y phục màu hồng khẽ mỉm cười. Hắn đã sớm quen với phương thức nói chuyện ngắn gọn của đối phương.
- Đỗ sư huynh lưu luyến ở trong này, chỉ sợ không phải là vì vân vụ này. - Nữ tử có dung mạo tuyệt đẹp mím môi khẽ cười nói.
- Thật không dám dấu diếm. Triệu sư muội! Ở trong vân hải này, ta đã phát hiện một vết nứt. Nơi này, chỉ sợ chính là triều tịch thâm uyên trong lời đồn. - Hồng bào thanh niên cười nói.
Nữ tử họ Triệu kia đảo mắt qua, lúc đang muốn nói. Đột nhiên, hắc y thanh niên đang nhắm mắt bên cạnh, bỗng mở hai mắt, nhìn thẳng về phía xa.
- Rất mạnh! - Một tia sáng chợt lóe lên trong ánh mắt, hắc y thanh niên mở miệng nói.
Xa xa nơi chân trời, một đạo cầu vồng phá không mà đến, ở giữa không trung hóa thành một thanh niên mặc áo trắng. Người này tướng mạo tầm thường, không có chỗ nào đặc biệt. Hắn đứng giữa không trung, không nhìn bốn người, mà ánh mắt lạnh lẽo nhìn lướt qua mây mù, rồi bước về phía trước.
- Là hắn!
Hồng bào nam tử sau khi thấy rõ tướng mạo đối phương, thoáng sửng sốt, nhưng lập tức trong mắt lại có một tia kinh ngạc thoáng qua. Hắn đã nhìn ra tu vi của đối phương, không ngờ đã đạt tới Vấn Đỉnh! Suy nghĩ của hắn trong nháy mắt xoay chuyển, trên mặt lộ vẻ tươi cười, nói:
- Vương sư đệ, dừng bước!
Bạch y thanh niên chính là Vương Lâm. Hắn dừng lại một chút, quay đầu nhìn về phía bốn người kia. Hướng hắn nhìn đầu tiên, không phải là hai nữ tử kia, cũng không phải là hồng bào thanh niên, mà là hắc y nam tử kia.