Một ngọc giản màu xanh lóng lánh, mang theo một tia máu xuất hiện.
Vương Lâm không rảnh rỗi nhìn xem ngọc giản rực rỡ như thế nào, thần thức đảo qua, lập tức thở sâu. Ánh mắt hắn lộ ra vẻ suy tư nồng đậm.
Hai bộ phận bị phong ấn trong ngọc giản lúc này đã hoàn toàn được mở ra.
- Nàng… Không ngờ quả thật là Thanh Sương… Vương Lâm than nhẹ, thần thức dung nhập vào bên trong ngọc giản, xem xét hai bộ phận nội dung còn lại.
Thời gian chậm rãi trôi qua, Vương Lâm chìm đắm trong ngọc giản kia không còn biết gì đến thời gian nữa.
Ngày tiếp theo sau ngày Vương Lâm chìm đắm vào trong ngọc giản kia thì lão già thấp bé kia tỉnh lại, nhưng bên ngoài thân thể hắn bị Tam Tài kiếm trận bao vây, từng trận kiếm khí âm hàn từ ngoài da truyền vào thân thể khiến cho hắn không dám có chút cử động!
Với tu vi của hắn mơ hồ có thể nhìn ra sự huyền diệu của Tam Tài kiếm trận này, cũng không chỉ là ở những bảo kiếm này mà là lực lượng kỳ dị ẩn chứa bên trong.
Mặt khác còn có Hứa Lập Quốc ở một bên nhìn hắn chằm chằm. Tên Hứa Lập Quốc này rỗi rãi bay đi thổi lại xung quanh lão già, thỉnh thoảng lại mỉm cười âm trầm, cầm thanh hắc đao, khoa tay múa chân trước người vài cái.
Mấy ngày sau, thần thức của Vương Lâm thu hồi ra khỏi ngọc giản, mở hai mắt, thở ra một hơi thật dài.
- Tiên nhân còn lãnh khốc hơn cả tu sĩ! Bộ phận thứ hai của ngọc giản này ghi chép tỉ mỉ về phương pháp chế tác một loại khôi lỗi tên là Tiên vệ. Pháp thuật này cũng không phải lấy Tiên nhân để chuẩn bị mà là sử dụng tu sĩ, bắt tu sĩ luyện chế thành khôi lỗi. Nếu thành công thì thực lực của Tiên vệ rất mạnh. Trong con mắt của Tiên nhân, Tiên vệ không phải là người mà chỉ là một loại pháp bảo, chia làm ba loại thượng, trung, hạ phẩm. Tu vi của Hạ phẩm Tiên vệ tương đương với Vấn Đỉnh hậu kỳ đại viên mãn, cũng chính là cực hạn bước thứ nhất của tu đạo. Còn tu vi của Trung phẩm và Thượng phẩm thì với tu vi bây giờ của ta không thể phán đoán được thực lực tương đương với cảnh giới nào trong ba cảnh giới Toái Niết. Còn bộ phận thứ ba của ngọc giản không ngờ lại là một bộ bản đồ. Xem bộ dáng thì chính là bản đồ địa hình của một Động phủ!
Ánh mắt Vương Lâm loé ra, thu hồi ngọc giản, nhìn về phía lão già thấp bé kia.
- Đưa đây!
Vương Lâm bình thản nói.
Vẻ mặt của lão già thấp bé chua xót, nói:
- Túi trữ vật của ta đều ở chỗ ngươi, ngươi còn muốn ta lấy cái gì?