Trên hai tay của Vương Lâm phân biệt có một nam một nữ. Ánh mắt của Tôn Vân Sơn đầu tiên là dừng lại trên thân mình nữ tử rất quen thuộc kia.
- Nhược Nam!
Sắc mặt của Tôn Vân Sơn lộ ra vẻ vui mừng, nhưng lập tức vẻ vui mừng liền bị thay thế bởi sự phức tạp. Ánh mắt hắn dời đi, lúc này là nhìn về tay phải của Vương Lâm.
- Lão Tổ!
Vừa thấy người này, dù trong lòng Tôn Vân Sơn đã có chuẩn bị nhưng vẫn rung động!
Thân mình Vương Lâm hạ xuống, tay trái vung lên, Tôn Nhược Nam bị hắn ném về phía Tôn Vân Sơn. Cùng lúc đó tay trái hư không chụp một cái, Kỳ Lân thú gào rít xông tới. Con thú này vừa bước ra, thanh văn trên mi tâm của hơn mười tu sĩ, gồm cả Tôn Vân Sơn đều lập tức run rẩy hoá thành đoàn, lần lượt bay ra bị Kỳ Lân thú hút vào miệng.
Con thú này dường như cực kỳ vui vẻ, gào rít một cái hoá thành hồn phách, bị Vương Lâm thu vào trong Hồn Phiên.
- Tôn huynh, cấm chế đã giải, muội muội của ngươi cũng đã được cứu ra. Mấy vị sư thúc của ngươi ngươi hãy tự tìm lấy. Còn về vị ở trong Luyện Hồn bộ lạc, ta sẽ đem hắn thả ra. Cáo từ!
Nói xong, Vương Lâm nắm lấy lão già thấp bé tự xưng là đến từ Tiên giới, bước ra một bước, thi triển Na Di thuật.
Hắn mặc kệ khúc mắc của hai huynh muội này.
Bên trong bảo tháp trong Luyện Hồn bộ lạc, bóng dáng của Vương Lâm biến ảo ra. Hắn thuận tay ném lão già thấp bé xuống mặt đất, khoanh chân ngồi xuống. Ánh mắt hắn sáng ngời, ba đạo kiếm quang bay ra, lơ lửng bên người lão già, mũi kiếm tràn ra hàn khí nồng đậm bức thẳng lên da của lão già này!
Ba thanh kiếm này chính là Tử Thử, Mạt Dương, Hợi Trư. Dưới sự luyện hoá của Vương Lâm, dung hợp kiếm khí bên trong, thấu hiểu đạo lý kiếm trận bên trong ba thanh kiếm, hoàn toàn mở ra.
- Tam Tài kiếm trận của Kiếm Tôn Lăng Thiên Hầu ngươi có từng nghe nói qua?
Thanh âm của Vương Lâm bình thản, nhưng dừng trong tai của lão già lại khiến hắn run lên, đôi mắt nhỏ nhanh chóng liếc nhìn về những thanh kiếm bên người.
Khi Khốn Tiên võng cởi bỏ, ngươi nếu có dị động thì ta sẽ cho ngươi biết được Kiếm Tôn Tam Tài trận huyền diệu như thế nào?!
Vương Lâm chậm rãi nói.
Cái tên Tam Tài kiếm trận là do hắn lục soát Hợi Trư chi hồn mà biết được! Kiếm Tiếu Thập nhị kiếm lấy số ba để hình thành Tam Tài kiếm trận. Nếu đồng thời triển khai mười hai thanh kiếm, sẽ trở thành Thiên Sát Thập nhị kiếm trận mà Kiếm Tôn Lăng Thiên Hầu luôn tự hào.
- Hiện tại hãy nói cho ta biết rốt cuộc thân phận của ngươi là gì?
Vương Lâm trải qua nhân sinh, liếc mắt một cái liền nhìn ra lá gan của người này rất nhỏ, trong giọng nói của hắn lộ ra một cỗ Ma âm, nói:
- Nếu ngươi không nói, ta sẽ thi triển Sưu Hồn thuật, đến lúc đó luyện hoá hồn phách của ngươi, trọn đời không thể tiến vào Luân hồi!
Thân mình của lão già thấp bé run lên, nhưng vẫn trương hai mắt lên nói:
- Lão phu là người của Tiên giới. Ngươi dám đối với ta bất kính, ngươi… Không đợi lão già nói xong, Vương Lâm nhướn mày, lạnh lùng nhìn lão một cái, tay phải chậm rãi nâng lên, trong tay hắn lập tức loé ra u mang. Hắn sẽ không muốn nghe những câu nói vô nghĩa từ lão già này, Sưu Hồn thuật ngưng tụ trong tay, trực tiếp ấn vào thiên linh của lão già.
Lão già hét lớn một tiếng, thân mình lão bất đắc dĩ bị Khốn Tiên võng trói chặt, căn bản không thể né tránh. Ánh mắt lão lộ ra vẻ sợ hãi, vội vàng hô lên:
- Ta nói, ta nói!
Vương Lâm không dừng lại, tay phải đang muốn ấn xuống nhưng ngay lập tức thần sắc khẽ đổi, thu hồi tay phải lại, nhìn về phía bên ngoài. Chỉ thấy màn sương đen trống không trên Luyện Hồn bộ lạc bỗng nhiên quay cuồng, mở ra một thông đạo. Một đạo đao minh phá không lao đến.
Thanh loan đao màu đen nhanh như tia chớp, nhoáng lên một cái đã tới gần bảo tháp. Hứa Lập Quốc đang đứng trên hắc đao, trong tay hắn là một cây bút lông. Trong chốc lát, hắn đã tiến vào trong bảo tháp, trên mặt lộ ra vẻ lấy lòng, liên tục nói:
- Chủ nhân, pháp bảo này Tiểu Hứa tử đã truy bắt trở lại cho người nhưng làm ta mệt muốn chết. Chủ nhân, người không biết, cái thứ này chạy rất nhanh!
- Không tồi!
Vương Lâm gật gật đầu, tay phải chụp vào hư không, cây bút lông bị hắn cầm trong tay. Hắn lập tức cảm nhận được một cỗ tiên lực nồng đậm đang lưu chuyển, ngoài ra bên trong cũng ẩn chứa một cỗ uy áp.
Nghe được Vương Lâm khích lệ, vẻ mặt mày Hứa Lập Quốc trở nên hớn hở. Từ sau lần hắn phản bội nhưng thất bại vẫn muốn tìm cơ hội lập công. Lúc này xem như một cơ hội tốt nhất mà hắn đã chờ đợi.
Vương Lâm không để ý đến Hứa Lập Quốc và hắc đao, cầm lấy bút lông, chậm rãi nhắm hai mắt lại. Tiên lực trong cơ thể hắn lưu chuyển, chậm rãi tiến vào trong bút lông kia.