Từ sau khi đoạt được nó, khi không có ai hắn đã từng dùng qua một lần, muốn nhìn xem nó có uy lực như thế nào. Nhưng hắn lại không nghĩ tới, tấm lưới này lại trói chặt hắn lại. Lần đó trói hắn tới tận ba ngày.
Sau lần ấy, hắn do dự mãi, không cam lòng, lại dùng thêm một lần nữa. Kết quả là vẫn trói hắn lại thêm ba ngày. Chỉ khi sử dụng lần thứ ba, nó mới trói trụ một khối đầu gỗ hắn dùng làm thí nghiệm.
Vẻ mặt của lão già thấp bẻ đầy bi thương, cầm Khốn Tiên võng, dứt khoát không chạy nữa mà đứng nguyên tại chỗ. Trong lòng hắn hiểu rằng chính mình chẳng qua chỉ là Vấn Đỉnh trung kỳ hư giá tử mà thôi, so với người có được đạo của chính mình đã đạt tới Vấn Đỉnh kỳ Vương Lâm thì muốn chạy trốn cũng là quá khó khăn.
Sớm muộn gì cũng bị đối phương bắt được mà thôi!
Ai lại không muốn đánh cuộc một phen, nếu Khốn Tiên võng này thật sự có thể khốn trụ Vương Lâm ba ngày. Với ba ngày, hắn muốn chạy trốn thì Vương Lâm nói gì cũng không thể đuổi kịp, nếu hắn không trốn, bắt lấy tên Vương Lâm này, sử dụng một số dược vật, nói không chừng có thể đem hắn luyện hoá thành một Hạ phẩm Tiên vệ chân chính như ghi chép trong ngọc giản kia.
Nhớ tới ghi chép về uy lực của Hạ phẩm Tiên vệ trong ngọc giản thần bí kia, lão già thấp bé không kìm nổi tâm động.
Những Tiên vệ hắn luyện chế trên thực tế đều là Tàn thứ phẩm mà thôi, căn bản không được như ghi chép trên ngọc giản. Trên ngọc giản kia từng viết, lấy tu sĩ Anh Biến kỳ luyện hoá thành Tiên vệ thì xác suất thành công cực kỳ thấp.
Nếu lấy Vấn Đỉnh tu sĩ luyện chế thì xác suất thành công sẽ gia tăng một ít, nhưng vẫn rất thấp. Chỉ có lấy Vấn Đỉnh hậu kỳ đại viên mãn luyện hoá thì xác suất thành công mới có thể đạt đến một phần vạn.
Đương nhiên cũng không phải không có trường hợp đặc thù. Nếu sử dụng tu sĩ có được đạo niệm của chính mình, đồng dạng cũng có thể đạt tới xác suất thành công một phần vạn.
Cầm Khốn Tiên võng trong tay, lão già mang ý nghĩ như thế. Chỉ mấy tức thời gian sau, hư không phía trước người lão hiện ra bóng dáng của Vương Lâm.
Gần như hắn vừa xuất hiện, lão già hét lớn một tiếng, Khốn Tiên võng từ trong tay bay ra, chỉ trong phút chốc đa mở rộng ra vô hạn, như thiên la địa võng!
Trước đó thần thức của Vương Lâm đã chú ý tới tấm lưới trong tay lão già. Với sự cẩn thận của hắn, tự nhiên phân tích ra pháp bảo này của lão già cũng không tầm thường. Người này sau khi xuất ra pháp bảo này không ngờ không chạy nữa. Điều đó cho thấy đối với uy lực của pháp bảo này lão già rất có tự tin.