Kỳ Lân thú lè lưỡi ra liếm liếm khoé miệng, cái đầu cực lớn lắc mạnh một cái, chăm chú nhìn đoàn màu xanh trên mi tâm của những tu sĩ đứng trên mặt đất. Hiển nhiên nó ăn còn chưa được no.
Lão già thấp bé sắc mặt khó coi, nhanh chóng từ trong túi trữ vật lại xuất ra một vật. Đây là một cái bút lông, cả thân mình nó trong suốt nhưng đám lông phía đầu bút lại là màu trắng, như chưa từng nhiễm mực bao giờ.
Vật này vừa mới xuất hiện lập tức tản mát ra một cỗ uy nghiêm. Dưới uy áp này, ngay cả ánh mắt của Kỳ Lân thú cũng không tránh khỏi lộ ra một tia kinh hãi.
Sau khi xuất ra, lão dữ tợn nhìn chằm chằm Vương Lâm, lớn miệng quát:
- Vương Lâm tiểu nhi, ngươi nhận thức Tiên lương, nhưng có biết vật trong tay lão phu không?
Ánh mắt của Vương Lâm nhíu lại, không nói gì mà vỗ túi trữ vật, Xạ Thần xa lập tức bay ra, hạ xuống bên cạnh. Chiếc xe này, sau khi hắn chân chính kế thừa, khuyết điểm chỉ mở ra được trong một thời gian đã biến mất.
- Nếu ngươi đã không biết thứ này vậy để lão phu nói cho ngươi. Vật này chính là vật tuỳ thân của lão phu khi còn ở trên Tiên giới. Chính là vật lão phu đã dùng để điểm hoá những tu sĩ đến từ hạ giới! Lão phu thật sự niệm tình tu vi của ngươi còn kém, ngươi lập tức cút ngay cho ta, nếu là chậm trễ thì lão phu sẽ thực sự ra tay đó!
Lão già thấp bé quát lớn.
Vương Lâm nhìn lão già, chậm rãi nói:
- Ngươi không cần phải hết lần này đến lần khác nói cho phép ta rời đi. Vương mỗ đã sớm nhìn ra, ngươi dù là Vấn Đỉnh trung kỳ nhưng cũng giống như Tiên vệ, đều không có nguyên lực!
Bí mật lớn nhất trong lòng của lão già thấp bé đã bị Vương Lâm nói toạc ra, hắn thẹn quá hoá giận, cái bút lông trong tay vung về phía trước, phun ra một ngụm tiên huyết. Đầu bút nhiễm lấy, trực tiếp vẽ ra một phù văn.
Phù văn này vừa xuất hiện lập tức truyền ra một cỗ lực lượng mênh mông.
Ánh mắt Vương Lâm lần đầu tiên lộ ra kinh ngạc. Nhưng sự kinh ngạc nháy mắt đã biến thành ham muốn mãnh liệt!
Hắn nhìn chằm chằm vào phù văn kia, ánh mắt chuyển sang nhìn lên cái bút lông, đôi mắt đầy ham muốn lại bị một cỗ ngạc nhiên vui mừng không thể tưởng tượng được thay thế!
Phù văn này Vương Lâm cũng không xa lạ, giống như đúc với phù văn hắn gặp trên Tôn Long chi lộ ngoài Tiên phủ.
Phù văn này hắn đã nghiên cứu nhiều lần. Sau khi vẽ ra không có nửa điểm thần thông, thuỷ chung không thể đạt được hiệu quả kinh người như khi dung hợp với bốn bút trước đó. Đây là một sự tiếc nuối trong lòng hắn.
Nhưng lúc này đay, nhìn đến phù văn trong tay lão già thấp bé này, tuy chỉ vẽ một bút nhưng cũng đã được vẽ ra, và có được uy lực cường đại.