Một cỗ khí tức ẩn chứa tiên lực từ trên người bọn chúng tán phát ra, ở giữa không trung dung hợp một cách quỷ dị, hoá thành một đạo hư ảnh. Giờ phút này, từng trận tiên lực từ bóng dáng kia tràn ngập ra bốn phía.
Hư ảnh này dần dần ngưng thật, phút chốc đã hoá thành một người đàn ông trung niên mặc tiên bào, một đâu tóc dài tung bay, trong tay cầm một thanh trường kiếm màu xanh.
Một cỗ khí tức có thể so sánh được với tiên uy từ trên thân thể của hư ảnh này tràn ra. Lúc này đây, tấy cả đám tu sĩ xung quanh đều quỳ xuống, trong miệng cung kính thốt lên:
- Hạ giới tu sĩ tham kiến Tiên Đế!
Từ trong Toà thanh truyền ra tiếng cười đắc ý của lão già kia. Giọng điệu mang theo một tia cuồng vọng quát:
- Vương Lâm, lão phu không dối gạt ngươi. Ta vốn là người của Tiên giới, sau khi Tiên giới phá toái, dưới cơ duyên may mắn mà đi được đến nơi này. Hết thảy thần thông của lão phu đều là Tiên thuật chân chính, ngươi há có thể chống cự! Hiện tại ngươi rời đi còn kịp, nếu vẫn cứ chọc giận lão phu thì ngươi chết chắc, không phải nghi ngờ!
Vương Lâm nhìn người đàn ông cầm thanh kiếm trong tay ảo hoá mà ra kia, trong mắt hiện lên quang mang kỳ dị. Tay phải hắn nâng lên, trời đất bỗng nhiên tối sầm lại, một đạo Hoàng tuyền từ trên trời giáng xuống, như Hoàng Hà buông xuống, nháy mắt đã trải ra xung quanh Vương Lâm, trực tiếp nhằm tới người đàn ông vừa biến ảo ra kia xông tới.
Trong nháy mắt, toàn thân tiên lực từ tám Tiên vệ giống như gió lốc, như băng lở, như hồng thuỷ tuôn ra, theo ấn quyết trên hai tay dung nhập vào trong cơ thể của hư ảnh.
Giờ phút này, một cỗ uy nghiêm khó có thể tưởng tượng được bỗng nhiên từ trên người đàn ông trung niên khuếch tán ra. Hai mắt của người đàn ông này nhấp nháy nhìn chăm chú vào Vương Lâm, thanh kiếm trong tay chỉ về phía trước.
Đồng tử trong mắt Vương Lâm co rụt lại. Thanh kiếm chỉ ra vẫn chưa công kích nhưng thân mình hắn lại có cảm giác muốn lui lại phía sau. Dường như nếu không lùi lại thì sau khi mũi kiếm đâm ra sẽ khiến nguyên thần của hắn sụp đổ vậy.
Loại cảm giác này cực kỳ mãnh liệt, nhưng Vương Lâm lại không phải là chưa từng gặp qua. Năm đó, thiên kiếp cũng đồng dạng có uy lực bực này!
Vương Lâm nghịch thiên tu hành, đạo tâm của bản thân kiên định dị thường. Giờ khắc này hắn cũng cứng rắn ấp chế cảm giác muốn lui lại, chẳng những không lùi mà còn bước về phía trước một bước!