- Nguyên thần Xuất khiếu!
Vương Lâm quát khẽ trong miệng, hai mắt hơi nhắm. Từ Thiên linh cái, Nguyên thần lập tức bay ra, trong bàn tay Nguyên thần, hồn thú kia bị gắt gao bắt lấy cổ, cũng bay ra theo.
Hai đạo huyết phù lập tức bay tới, bị tay trái nguyên thần bắt một cái, liên tục hai cái đặt trên trán hồn thú.
Thân hình hồn thú chấn động, một cỗ khí tức càng mạnh mẽ điên cuồng lao ra. Lúc này đây nó không ngờ đánh văng thần thức Vương Lâm ra.
Thần thức Vương Lâm nhập vào cơ thể, hai mắt mở ra nhìn về phía con thú này.
Lúc này ở một nơi biên giới quận Hỏa Yêu và Kim yêu cách Vương Lâm vô số dặm.
Nơi này là một dãy núi lớn, nơi đây hàng năm bị chướng khí bao phủ, thuộc về một nơi mà quân Hỏa Yêu và Kim Yêu đều không quản.
Ở sâu trong chướng khí có một tòa thành trì màu trắng. Chuẩn xác mà nói, chỉ là một tòa thành bốn phía núi đá màu trắng cao khoảng mười trượng vây xung quanh. Ở trong chướng khí này, một cỗ cảm giác thần bí thản nhiên bốc lên.
Lúc này một đạo bóng đen bay nhanh trong làn khí đó, bóng đen thân ở không trung quỳ một gối, cung kính nói:
- Thuộc hạ tham kiến Lão tổ. Đã tra rõ vị trí của Vương Lâm mất tích ở quận đô thành Cổ Yêu hai mươi năm trước.
Trong tòa thành trầm lặng một lúc, một tiếng nói âm trầm truyền ra:
- Tu vi hiện tại của hắn là gì?
Bóng đen kia do dự một chút, nói:
- Điều này thuộc hạ chưa tra ra được, bởi vì tiểu đội bắt người này ở quận Thiên Yêu lúc trước toàn quân bị giết, cũng không truyền lại tin tức gì. Tuy nhiên thuộc hạ lại biết được người này hiện tại được bổ nhiệm thành sứ giả của Cổ Yêu.
- Sứ giả Cổ Yêu. Ha ha. Người lão phu nhìn trúng quả nhiên không phải tầm thường. Phái ba tiểu đội lại mang thêm một Tiên vệ đi qua. Bắt giữ người này cho ta!
Bóng đen kia vội vàng xưng "dạ", thân hình lóe lên biến mất.
Ở trong tòa thành, một lão già dáng người cực kỳ thấp bé, thì thào:
- Vương Lâm này, nếu dạy dỗ thật tốt, lại có thể tăng thêm một Tiên vệ cho ta! Người này cho dù tu vi cao tới đâu, chỉ cần không đạt tới Vấn Đỉnh, Tiên vệ kia đủ sức bắt!
Hai mắt Vương Lâm nhìn hồn thú chằm chằm, con thú này sau khi in xuống đạo huyết phù thứ ba, trong cơ thể bộc phát ra khí tức ngay cả hắn cũng cảm thấy một chút sợ hãi.
Thân hình con thú này run rẩy dữ dội, ánh đỏ trong hai mắt càng ngày càng đậm, không ngờ tuôn ra ba thước. Thân hình nó vốn đạt tới trăm trượng, giống như một tòa núi nhỏ. Nhưng giờ phút này theo một tiếng gầm nhẹ mơ hồ, thân hình con thú rất nhanh thu lại, từng hồi tiếng động "răng rắc" không ngừng truyền ra từ trong cơ thể nó.