Vương Lâm từng bước đi về phía trước tiến vào cách xác chết Tử Thử mười trượng. Hắn vừa mới tiến vào lập tức có ánh sáng vàng lóe lên từ xác chết Tử Thử. Ánh sáng vàng này giống như hàng vạn kim châm, bỗng nhiên chợt lóe đâm ra.
Ánh mắt Đằng Vân lộ ra vẻ vui mừng, mang theo một chút đắc ý. Nhưng lập tức hắn lại hít sâu một hơi lạnh, vẻ đắc ý trong mắt tiêu tan.
Hai mắt Vương Lâm giấu ở bên trong mũ giáp tràn ra một đạo lạnh lẽo, tay vung lên lập tức ánh sáng này bị quét sang ngang. Vương Lâm đã từng có một lần thu kiếm khí của Kiếm Tiếu Thập Nhị tử, giờ phút này không chút hoang mang bước tới bên cạnh xác Tử Thử.
Vương Lâm bước đi nhìn có vẻ nhẹ nhàng, rơi vào trong mắt Đằng Vân ở ngoài mười trượng lại cực kỳ hoảng sợ. Hắn thầm nhủ không ổn thân hình vừa động đang muốn bỏ chạy, lúc này một tiếng hừ lạnh truyền vào trong tai hắn.
Thân hình Đằng Vân run lên, ngừng lại. Hắn có loại cảm giác nếu bản thân cố ý chạy trốn, sợ là chắc chắn phải chết. Bóng ma chết chóc rơi xuống trong lòng hắn.
- Không cần xác của sư đệ ngươi sao?
Vương Lâm ngồi xổm xuống, cũng không quay đầu lại nói.
Bộ mặt Đằng Vân co rúm, vội vàng nói:
- Nếu tiền bối thích cứ việc cầm, vãn bối tuyệt không có một chút oán hận. Vị sư đệ này của ta từ nhỏ là một người đáng thương, sau khi chết lại có một nhân vật lớn như tiền bối trợ giúp, đó là phúc khí tám đời của hắn. Vãn bối tin tưởng cho dù là sư đệ còn sống, biết tiền bối cảm thấy hứng thú cũng nhất định không chút do dự mà tự sát. Vị sư đệ này của ta chính là một người rất nhiệt tình.
Giờ phút này nội tâm hắn sợ hãi, nóng lòng hoảng hốt nói năng không rõ.
Vương Lâm nhìn xác chết Tử Thử, ánh mắt dừng ở chỗ mi tâm. Ánh sáng vàng tràn ra từ mi tâm.
Vương Lâm bình tĩnh ngưng thần, tay phải quyết đoán chém một nhát, xác Tử Thử đầu lìa khỏi cổ. Cái đầu bị Vương Lâm hư không bắt lấy, há mồm liền phun ra một ngụm Nguyên thần tinh hỏa.
Ngọn lửa không mầu bao vây cái đầu Tử Thử không ngừng thiêu đốt luyện hóa.
Đằng Vân ở bên cạnh thấy mọi thứ, trong lòng run lên, đau khổ nói thầm:
- Xong rồi, xong rồi. Người này có Nguyên thần tinh hỏa, chắc chắn không phải yêu nhân, nhưng chắc chắn là một người tu ma lòng lang dạ sói ngay cả người chết cũng không buông tha! Ta cũng là xui xẻo gặp được chuyện này, chỉ cầu người này không nên giết ta bịt miệng… Vương Lâm nhìn cái đầu Tử Thử đang bị luyện hóa, lại phun ra một ngụm khí Nguyên thần, đầu Tử Thử nháy mắt tiêu tan, chỉ lưu lại một đạo ánh sáng vàng không ngừng lấp lóe.