Ông già than nhẹ, nói:
- Người được tạc tượng này thời gian tu đạo mặc dù ngắn, nhưng trong mấy trăm năm đó cũng đã làm nổi lên một hồi bão táp chưa từng có ở Chu Tước tinh. Có một chuyện sau khi hắn rời đi mới lan truyền ra. Nghe đồn hắn tu đạo hai trăm năm thì thành công, làm loạn Tu Ma Hải, cứu người đẹp ở Vân Thiên Tông làm kinh sợ quần hùng, ở nước Triệu giết chóc mặt đất biến thành màu đỏ, toàn thể nhà họ Đằng bị diệt, cả nước Triệu khắp nơi toàn là xác chết! Nghe đồn hắn vào Tiên giới, chém Hồng Điệp, đánh bại Liễu Mi, đánh Kiền Phong. Lại bái Độn Thiên của Luyện Cảnh tông làm sư phụ, đuổi Tuyết Vực, diệt Cự Ma lão tổ. Ở trong trận chiến Tiên Di tộc tiếng tăm lẫy lừng. Bên trong Chu Tước mạc người này chiến quần hùng liên tiếp thủ thắng, đạt được danh hiệu đệ nhất Chu Tước Tinh! Hắn vốn có thể kế thừa vị trí Chu Tước nhưng lại cự tuyệt, thoái vị nhường cho Chu Vũ Thái – Chu Tước Tử hiện nay!
Người trẻ tuổi kinh ngạc kêu lên, nói:
- Hắn dĩ nhiên từ chối trở thành Chu Tước Tử!
- Nếu không, vì sao Chu Tước Tử Chu Vũ Thái mỗi lần có gặp chuyện lớn nhất định tới Vân Thiên Tông yên lặng chăm chú nhìn pho tượng này. Ở Chu Tước tinh chúng ta, trước khi người này xuất hiện, Chu Tước sơn là đất thánh. Nhưng sau khi người này rời đi, đất thánh chính là Vân Thiên Tông này!
Người trẻ tuổi miệng há hốc, lúc trước hắn cũng nghe nói một ít nhưng không tỉ mỉ như hôm nay. Giờ phút này trong lòng sôi sục, khuôn mặt nhỏ nhắn kích động, hắn nói:
- Ông nội, về sau ta cũng muốn như vậy. Tên, tên hắn là gì? Hiện tại đi đâu rồi?
- Hắn tên là Vương Lâm, ta cũng không biết hắn đi đâu. Tuy nhiên người như vậy ở bất kỳ đâu cũng sẽ không bình thường.
Ông già thở dài, chua xót cười nói:
- Ông nội năm xưa cũng từng tiếp xúc hắn, lúc này chỉ sợ hắn đã sớm không nhớ rõ ta là ai… Người trẻ tuổi đang muốn nói gì, bỗng nhiên một tiếng hổ gầm từ dưới chân núi truyền đến. Tiếng hổ gầm này mang theo uy phong không ngờ khiến cây cối bốn phía rung lên ào ào.
Cùng lúc đó, một con hổ thật lớn đầu có hoa văn từ dưới chân núi nhảy lên, chạy thẳng lên đỉnh núi. Một người con gái ngồi trên lưng hổ, nàng khoảng hai mươi tuổi, mặc áo trắng, tà áo bay trong gió giống như là tiên nữ.