- Ngươi, thì ra hận ta như vậy.
Vương Lâm trầm ngâm hồi lâu, chậm rãi nói.
- Hận? Đương nhiên hận, Hổ Bào cuộc ta đời này tuyệt không tầm thường. Có Luyện Hồn thuật này, có trên trăm ngàn hồn phách này, ta nhất định sẽ đứng trên đỉnh của vùng đất Yêu Linh này. Ngươi, căn bản là không xứng làm chủ nhân của ta, cho dù đã từng làm qua, cũng không được! Ngươi, nhất định phải chết!
Tiếng cười kiêu ngạo từ trong miệng Hổ Bào truyền ra. Hắn lúc này, quả thật có tư cách kiêu ngạo, dưới trăm ngàn hồn phách, uy lực của nó, rất lớn!
Nhất là trên trăm ngàn hồn phách này, gần như toàn bộ đều là anh linh của viễn cổ chiến trường. Tu vi trước khi chết của bọn họ cũng không yếu, thậm chí trong đó còn có một ít hồn phách cấp bậc yêu suất, như vậy, càng thêm đáng sợ!
- Hồn phiên trong tay ta, ngoại trừ chủ nhân đã cứu tính mạng ta, ai có thể ngăn cản ta? Không ai có có thể ngăn cản ta! Một trăm ngàn hồn phách không tính là gì, mục tiêu của ta là trăm vạn, là trăm vạn. Ta muốn làm cho yêu linh chi địa này, từ nay về sau, xuất hiện đệ thập quận, đảm nhận yêu đế của đệ thập quận này, chính là ta, Hổ Bào!
Vương Lâm lẳng lặng nhìn Hổ Bào, chậm rãi nói:
- Thì ra, ngươi muốn giết ta, hận chỉ chiếm có một nửa, một nửa khác, là muốn giết chết tất cả người biết Luyện Hồn thuật trên thế gian này. Như vậy, về sau sẽ không có ai thi triển thần thông giống như ngươi, sẽ không có ai cướp đoạt hồn phách với ngươi… Đúng không… Hổ Bào nhìn chằm chằm Vương Lâm, âm trầm cười nói:
- Không hổ là chủ nhân năm đó của ta. Ngươi biến ta thành quân cờ, truyền thụ cho ta Luyện Hồn thuật. Việc này ta mặc dù hận cũng sẽ không nhiều như vậy. Nhưng khi ta ở trong hắc lao kia, ta cũng đã hiểu ra. Bằng vào cái gì ngươi có thể làm chủ nhân của ta, bằng vào cái gì người khác nhìn ngươi không thuận lại giận chó đánh mèo với ta. Là bởi vì ngươi cường đại sao, nếu như ta về sau càng cường đại, vậy thì như thế nào!
Cho nên, từ khi ta được cứu, ta đã thề, ta phải mạnh mẽ lên, ta muốn vượt qua ngươi, sau đó giết chết ngươi!
Vương Lâm khẽ lắc đầu, nhìn kỹ Hổ Bào một cái, nói:
- Sau mười năm, ngươi có thể tu luyện đến một bước này, Vương mỗ bình sinh hiếm thấy. Cho dù là thiên chi kiêu nữ năm đó, ở trên một điểm này, so ra cũng kém ngươi.
Vốn Vương mỗ còn có chút khó hiểu. Ngươi tư chất tuy nói tuyệt hảo, so với mấy Hồng Điệp năm đó Vương mỗ gặp còn mạnh hơn một chút. Nhưng thời gian mười mấy năm, tuyệt đối không có khả năng tu luyện đến một bước này, càng không thể dung nạp và khống chế nhiều hồn phách như vậy. Nhưng hiện tại, ta cũng đã hiểu rõ nguyên nhân của tất cả những điều này! Ngươi, nhất định là tu luyện một bộ công pháp thôi phát tiềm lực và sinh mệnh. Ngươi sẽ ở trong thời gian rất ngắn, đạt tới một đỉnh điểm, chẳng qua thời gian duy trì đỉnh điểm này nhất định rất ngắn, chỉ sợ ngay cả thời gian một ngày cũng không thể vượt qua… - Câm miệng!