Hai mắt Vương Lâm vẫn còn đỏ hồng, hắn cúi đầu nhìn mặt đất dưới chân. Vừa rồi hắn vừa hút lấy chất dịch của Thăng Tiên Quả tương đương với một phần mười số lượng ở đây mà thôi. Lúc này hắn vung một trảo lên không, dưới tu vi Vấn Đỉnh, mặt đất lập tức chấn động, rất nhiều Thăng Tiên Quả bay lên rồi vọt thẳng về phía hắn.
Gần mười vạn Thăng Tiên Quả được Vương Lâm thu hồi vào trong túi trữ vật. Lúc này hắn cũng không thể áp chế được chiến ý và sát tâm trong lòng. Hắn ngửa mặt lên trời gầm lên một tiếng, đang định ly khai.
Đúng lúc này một tiếng hừ lạnh mang theo sự tức giận phát ra từ trong hư vô rồi trực tiếp rơi vào trong tâm thần Vương Lâm.
Tâm thần Vương Lâm lập tức chấn động. Hắn phun ra một ngụm máu tươi, từ trên không hạ xuống. Trong nháy mắt khi đạp chân lên mặt đất, hắn mạnh mẽ ngẩng đầu lên, trong ánh mắt lộ ra một luồng sát khí và chiến ý.
Vương Lâm thụ thương là không thể tránh khỏi. Nếu là bình thường khi tiếng hừ lạnh kia truyền đến làm cho tâm thần bị thương thì Vương Lâm sẽ lập tức thuấn di chạy đi. Nhưng lúc này trong mắt hắn lại lộ ra một tia điên cuồng.
Vết thương trong cơ thể chẳng những không thể làm cho chiến ý của Vương Lâm giảm bớt mà ngược lại còn làm hắn trở nên nổi điên.
Vương Lâm vỗ tay vào túi trữ vật rồi lấy ra một vốc lớn đan dược bỏ vào trong miệng. Hắn đạp chân xuống đất rồi phóng người đi. Tuy hắn đã điên cuồng nhưng trong khoảnh khắc khi tiếng hừ lạnh kia truyền, hắn đã mơ hồ nhận ra được phương hướng của người phát ra. Lúc này hắn đang điên cuồng phóng về phía phát ra tiếng hừ lạnh kia.
-Giết!
Trong lòng Vương Lâm lúc này chỉ còn duy nhất một ý niệm là giết!
Sát tính năm xưa bị xóa đi lúc hóa phàm, lúc này dưới sự kích thích của Thăng Tiên Quả lại điên cuồng bộc phát.
Sát tinh năm xưa đã làm cho Tu Ma Hải và Triệu Quốc phải run sợ đã thức tỉnh từ trong cơ thể Vương Lâm.
Cả người Vương Lâm hóa thành một đạo lưu tinh giống như đang bị thiếu đốt trực tiếp xẹt qua bầu trời. Lúc này hắn đang điên cuồng phóng thẳng về phía nguyên thần đã mơ hồ phát hiện được.
Trong hắc tháp trên chiến trường viễn cổ lại truyền ra một tiếng hừ lạnh. Trong âm thanh này lộ ra vẻ xem thường và một luồng sát khí.
Tiếng hừ lạnh này truyền đến khiến cho Vương Lâm đang phi hành phun ra một ngụm máu lớn. Sự điên cuồng trong mắt lại càng đậm, hắn lại trực tiếp vỗ vào túi trữ vật, gần mười vạn Thăng Tiên Quả lập tức tràn ngập bốn phía.