Vương Lâm ngồi yên như tượng trong động phủ giống như từ trước đến nay vẫn là như vậy.
Thế giới bên ngoài chầm chậm trôi đi Thiên Yêu Thành trong Thiên Yêu quận đã sớm được xây dựng lại hoàn tất với kích thước bằng với tòa thành năm xưa.
Đế Đô vẫn sừng sững, quảng trường vạn trượng Thiên Yêu Môn vẫn còn tồn tại.
Yêu Cổ khổng lồ trên quảng trường vẫn còn.
Khoảng thời gian mười năm như bóng câu qua cửa sổ, cư dân Thiên Yêu thành mười năm trước đã tránh khỏi một tràng đại nạn nhưng tình cảnh khi đó lại làm cho bọn họ cả đời khó quên.
Ở Thiên Yêu thành có một truyền thuyết về một người tu sĩ tên là Vương Lâm, từ trước đến giờ vẫn không ngừng được lan truyền ra.
Thuyền hoa năm xưa đã không còn thấy đâu, ngay cả người trên thuyền hoa cũng biến mất, tiếng đàn cũng không còn… ….
Lúc này người thanh niên năm xưa cùng Vương Lâm uống rượu cả đêm đang ở trên một căn lầu trong Đế Đô, hắn ngẩng đầu nhìn về phía trời xa. Bên cạnh hắn có một cô gái trẻ, tướng mạo của cô gái rất xinh đẹp nhưng lại có vẻ nghịch nghợm.
Nếu như Hứa Lập Quốc nhìn thấy cô gái này thì nhất định sẽ chảy nước miếng nhảy tới rồi kêu lên tiểu mỹ nhân, nhà ngươi theo ca ca trở về nhé!
Lúc này người thanh niên kia đang thở dài, lẩm bẩm nói:
-Quái lạ, mười năm rồi, tiểu tử kia đã hoàn toàn mất tích, ngay cả Ngũ tổ gia liên thủ dùng thần thức để tra xét cũng không thể tìm được tung tích của hắn. Giống như…Hắn đã rời khỏi lãnh thổ Yêu Linh rồi vậy!
Trong một tòa thành ở Thiên Yêu quận.
Ngôi thành này sau khi được xây mới, ở cửa đông có một tòa phủ đệ tôn quý, trên tấm biển treo trên cửa phủ được viết vài chữ lớn:
"Phủ Phó soái!" Người hầu trong phủ rất nhiều, khắp nơi đều là những ngọn giả sơn làm không gian trở nên yên tĩnh và trang nhã. Lúc này có một người đại hán mặc Soái bào đang đứng trong sân sau, hắn nhìn về phía bầu trời xa, trên mặt lộ ra một tia cảm thán.
Có ba người đứng sau vị đại hán, bọn họ đều mặc giáp của Yêu tướng, thái độ rất cung kính đứng yên không nhúc nhích.
-Vương huynh, rốt cuộc ngươi đã đi đâu… ….
Vị đại hán này hít vào một hơi thật sâu rồi thở dài.
Vương Lâm ngồi yên trong động phủ mười năm, hắn ngồi đó giống như một pho tượng.
Quá trình nuôi dưỡng kén nguyên thần của Vương Lâm đã chậm rãi kết thúc, một luồng khí chấn động lòng người từ trong kén chậm rãi lan ra.