Trần Đào âm trầm một lúc lâu, rồi bình thản nói:
-Ngươi sẽ không hiểu được những gì hắn đang phải đấu tranh vào lúc này đâu, giống như người sẽ không bao giờ hiểu được tâm của tiên nhân.
Thạch Tiêu xoay người nhìn Trần Đào, hắn lại trở nên trầm ngâm. Vẻ lạnh lùng trong mắt Mặc Phi lại ngày càng đậm, hắn nhìn Vương Lâm, khẽ nói:
-Ngươi và hắn năm xưa đều là loại người được người khác hâm mộ, thú vị thật!
Tu sĩ Đại La Kiếm Tông đứng ở phía sau Mặc Phi là người duy nhất nghe được câu nói của hắn. Tu sĩ kia trong lòng run lên rồi cúi đầu không nói câu nào.
Huyền Hôn soái trên khán đài khẽ than nhẹ một tiếng. Hắn không phải tu sĩ, nhưng đã đến thân phận như hắn cũng biết đại khái một số chuyện của tu sĩ Vấn Đỉnh. Tuy hắn không hiểu nhiều nhưng lúc này nhìn thấy Vương Lâm ngừng tay, hắn cũng hiểu được một chút chuyện.
Giờ khắc này, trên con thuyền đang neo trên mặt sông bên ngoài Đế Đô, người thanh niên đã cùng Vương Lâm uống rượu cả đêm đang ngồi trên mũi thuyền. Hắn ngửa cổ uống sạch chén rượu trong tay rồi khẽ nói:
-Tiểu tử kia, ngươi sẽ lựa chọn như thế nào đây… ….
Người con gái đánh đàn vẫn đang ngồi trên đầu thuyền, nhưng lúc này nàng lại không đánh đàn mà chỉ lẳng lặng ngồi ở chỗ đó.
Tay Vương Lâm vẫn còn dừng lại cách mặt trống một tấc, hắn ngơ ngẩn nhìn Yêu Cổ.
-Đạo tâm đã viên mãn, chỉ cần quét sạch những bi thương trong nội tâm là được, nhưng như vậy…Đáng giá sao?
Hình bóng Lý Mộ Uyển lại hiện ra trước mắt hắn, giống như một dòng nước mát khẽ chảy qua.
-Nếu đây là cái giá phải trả để quét sạch những bi thương trong lòng, dùng phương pháp xóa bỏ đi hình bóng của Uyển Nhi để đạt đến Vấn Đỉnh, thì đạo của ta là gì? Đạo của ta từ lúc còn sống đến khi chết đi cho đến khi ngủ say vĩnh cửu đều là Uyển Nhi. Nếu ta thật sự phải vỗ tay xuống, nàng sẽ vô tình trở thành Lô Đỉnh của ta… ….
-Vương Lâm ta thân là nam nhi, mặc dù không phải đội trời đạp đất, nhưng sống cũng không thẹn với lương tâm. Đạo trời bạc bẽo, nếu ta lại vô tình thì sẽ không phải nghịch thiên mà đi, sẽ trở thành thuận thiên.
-Vứt bỏ những tình cảm trong lòng, những Yêu tướng này cũng giống như tu sĩ đều đang trốn chạy. Phương pháp tu hành này không phải là đạo của Vương Lâm ta!
-Đạo của Vương Lâm ta là ngịch, nghịch thiên mà đi, đây mới là con đường của ta. Tu sĩ thượng cổ phải dối trời để tu hành, bây giờ ta đã hiểu rõ hai chữ dối trời này. Đây không phải là dối trời mà phải là chạy trốn. Tuy không phải thuận lòng trời nhưng con đường cuối cùng cũng chỉ là một! - Trong mắt Vương Lâm lộ ra một tia sáng.