Người đàn ông mặc kim giáp lại nhướng mày lên, hắn cười lạnh, xảo trá nói:
-Giả thần giả quỷ, chẳng lẽ chỉ cần sờ vào Yêu Cổ là có thể đánh được mười lăm cái sao? Nếu đúng như vậy thì những hạ nhân ngày nào cũng phải lau trống sẽ đánh được hơn một trăm cái à? Vớ vẩn!
Không phải chỉ có mình hắn nghĩ như vậy, mà tất cả mọi người đang ngồi trên khán đài Yêu soái từ nam tới bắc cũng phải nhíu mày.
-Người này đang làm gì vậy? - Huyền soái cảm thấy khó hiểu.
-Chẳng lẽ tu sĩ này có thể cảm nhận được Yêu Cổ sao?
Trong đám Yêu soái có một người cười khẽ.
-Không phải cảm nhận mà hắn đang cảm ngộ. Năm xưa khi ta đánh Yêu Cổ cũng cảm nhận được bên trong có một khí tức, chẳng lẽ mọi người đều quên rồi sao?
Người con gái duy nhất trong số Yêu soái, là Vũ soái, khẽ nói. Lời này vừa nói ra thì vẻ mặt của tất cả Yêu soái đều trở nên ngưng trọng.
Những văn thần có thân phận sang trọng trên đài cao lúc này cũng không thể bảo trì được sự yên lặng, tất cả đều đang khẽ thì thầm thảo luận với nhau.
Mặc Phi ở trong đám Yêu tướng, mắt hắn cũng lộ ra một tia sáng kỳ dị. Hắn nhìn chằm chằm vào Vương Lâm rồi khẽ nói:
-Ngươi cũng cảm nhận được luồng khí tức kia phải không?
Khoảnh khắc khi Vương Lâm nhắm chặt mắt lại, một cổ khí tức không chịu khuất phục lại nổi lên rất rõ ràng.
Luồng khí tức này ngưng tụ trong cơ thể Vương Lâm, nguyên thần của hắn cũng dần chìm đắm vào bên trong rồi hoàn toàn dung hợp vào cùng một thể với Yêu Cổ.
-Phản lực của tiếng trống không thể chống lại được mà phải dung hợp vào với nhau. Nếu hiểu rõ được cái nghịch này thì lực phản chấn sẽ không thể làm tổn thương mình, ngược lại có thể đạt được mục đính tẩy tủy!
Vương Lâm mở hai mắt ra, trong mắt hắn lộ ra sự thanh tĩnh. Hắn nâng tay phải lên rồi lại khẽ đánh xuống.
-Tùng!
Tiếng trống thứ mười đã vang lên, rồi vang vọng trong quảng trường.
Cơ thể Vương Lâm lập tức cảm giác được một lực trùng kích không thể tưởng tượng được từ trong trống truyền ra. Trong khoảnh khắc này, hắn dứt khoát thu hồi Sinh Chi Lạc Ấn để lực trùng kích kia trực tiếp tiến thẳng vào trong cơ thể.
Lực trùng kích điên cuồng vận chuyển trong cơ thể Vương Lâm, từng giọt mồ hôi màu đen tiết ra từ trong lỗ chân lông hắn. Trong nháy mắt khi những giọt mồ hôi màu đen dơ bẩn này rời khỏi cơ thể, một loại cảm giác tẩy tủy sảng khoái chỉ có ở cảnh giới Trúc Cơ kỳ tràn ra khắp toàn thân Vương Lâm.