- Nói đi!
Vương Lâm đáp.
- Ta cá là ngươi không thể đánh được năm tiếng trống! Nếu ngươi thắng ta sẽ tự mình đề cử ngươi với yêu đế đại nhân, đảm bảo ngươi có thể làm yêu tướng. Nhưng nếu ngươi thua thì ta sẽ xử lý chuyện ngươi dám đả thương yêu tướng! Ngươi nếu không dám đánh cuộc thì cút xuống cho ta, không nên tham chiến nữa, xéo ngay khỏi Thiên Yêu thành!
Nam tử mặc kim giáp nói dứt lời, trên khán đài bốn phía lại vang lên những tiếng đàm luận.
- Hắn sao có thể đánh được bốn tiếng chứ? Người từ bên ngoài tới này tuy rằng có thể dễ dàng giết chết Ngao Địch nhưng đánh Yêu Cổ là khảo nghiệm cao nhất. Ta thấy hắn có thể đánh được ba tiếng đã là tốt lắm rồi. Nếu là Ngạo Địch thì ta thấy may ra đánh được một tiếng.
- Ngao Địch trong số các yêu tướng thì tu vi chỉ thuộc loại trung bình, Thạch Tiêu, Mặc Phi, Vu Sâm, Tà Luyện, bất cứ ai trong mấy người đó ai ra tay cũng dễ dàng thắng hắn. Vương Lâm này thắng Ngao Địch thì có gì đáng kể.
- Kim tổng quản cũng hay thật, không ngờ lại đi cá cược với người này, đúng là thú vị.
Hoàng phó soái đang ngồi trên khán đài cũng cười nói:
- Huyền phó soái, người ngươi chọn có vẻ không ổn rồi.
Huyền phó soái nhìn Vương Lâm, hừ một tiếng nói:
- Kim tổng quản sẽ phải thất kinh rồi.
Vương Lâm bình tĩnh nhìn nam tử mặc kim giáp, khóe miệng dần lộ ra một nụ cười. Nhưng nụ cười này rơi vào mắt Huyền phó soái khiến trong lòng hắn không khỏi dâng lên một tia hàn ý.
- Lúc trước khi người này ra tay với ta cũng cười như vậy!
Huyền phó soái cắn răng thầm nghĩ.
- Ta không cần người đề cử với yêu đế.
Vương Lâm mỉm cười.
Nam tử mặc kim giáp lộ vẻ khinh miệt, nói:
- Ngươi không dám đánh cuộc sao?
- Ta muốn một cánh tay của ngươi!
Tiếng nói của Vương Lâm giống như hàn phong từ nơi địa ngục thổi tới.
Lời này vừa nói ra liền khiến tất cả mọi người ở nơi này ngẩn ra. Lúc này bước chân Vương Lâm cũng không dừng lại mà đi tới Yêu Cổ.
Ánh mắt nam tử mặc kim giáp dày đặc sát khí, cười lạnh nói:
- Muốn một tay của ta thì trừ phi ngươi có thể đánh hơn năm tiếng trống, ta sẽ cho ngươi một tay. Còn nếu ngươi có thể gõ mười tiếng thì cho ngươi hẳn hai tay!
- Vương Lâm này thật quá cuồng vọng. Hắn e là tự đánh giá mình quá cao. Đánh Yêu Cổ đâu có đơn giản như vậy!
- Đợi hắn bị phản chấn của Yêu Cổ rồi sẽ minh bạch bản thân sai lầm lớn tới thế nào!
- Đáng tiếc cho Mặc Lệ Hải, sợ rằng trong vòng ba trăm năm nữa cũng không có mặt mũi nhìn mặt người khác.
Thần sắc Vương Lâm như thường, không tỏ vẻ gì, đi về hướng Yêu Cổ. Hắn bước đi cực kỳ thong thả, sau vài bước chân là tới gần Yêu Cổ. Hắn cũng không như người khác đứng từ xa cách không đánh trống, giảm bớt lực phản chấn.
Trực tiếp đi tới Yêu Cổ, hai chân Vương Lâm rời khỏi mặt đất, lơ lửng trên không, nhìn Yêu Cổ đen kịt trước mắt. Ở khoảng cách gần như vậy, hắn có thể mơ hồ cảm nhận được một cỗ tinh khí truyền tới.
Chiếc trống này trên mặt cũng không bằng phẳng mà có rất nhiều những vân nhỏ như da thú vậy.
- Da cổ yêu.
Vương Lâm vươn tay phải ra vuốt nhẹ lên mặt Yêu Cổ. Trong nháy mắt khi tay hắn đụng phải, một lực phản chấn nhỏ như tơ theo bàn truyền vào cơ thể hắn.
Hai mắt Vương Lâm sững lại. Lúc này toàn thân hắn là hơn ba ngàn Lạc Ấn Sinh Mệnh, giống như ba ngàn lá chắn, bao phủ toàn bộ cơ thể hắn.
- Đánh cuộc ta đánh không quá năm tiếng.
Tay trái Vương Lâm vỗ vào túi trữ vật, trên tay hắn liền lập tức xuất hiện một bình rượu, trong đó đầy rượu. Vương Lâm giơ tay trái, ngửa mặt uống một hơi dài, cười nói:
- Kim giáp yêu nhân, ngươi xem cho kĩ đây!
Tay phải Vương Lâm nhanh như chớp nắm thành quyền, hướng về Yêu Cổ đánh xuống!
- Thùng! Tiếng trống vang lên, thanh âm như sấm đánh cuồn cuộn truyền ra, vượt qua phạm vi sân đấu, lao về phía chân trời.
Thân thể Vương Lâm không di động chút nào, tay phải nhấc lên ba tấc, trong chớp mắt ầm ầm đánh xuống cái thứ hai, thứ ba, thứ tư, thứ năm.
- Thùng, thùng, thùng, thùng!
Tiếng trống dồn dập.
Bốn tiếng trống rền vang này hầu như là vang lên cùng một lúc, liền lạc với tiếng trống đầu tiên, như hợp làm một vậy, không ngờ hình thành âm thanh như gió gào, lấy Yêu Cổ làm trung tâm điên cuồng đánh ra bốn phía.
Mặt đất trên sân đấu nứt ra từng mảng một, dường như dưới đó đang có địa long chuyển mình, điên cuồng vỡ ra. Tiếng trống rền vang trên bầu trời như tiếng sấm rền, vô cùng kịch liệt. Người xem trên khán đài bốn phía có không ít người bị năm tiếng trống hợp nhất này chấn thương nghiêm trọng, miệng phun máu tươi.
Thậm chí có vài người không ngờ lại bị chấn động mất mạng tại chỗ.
Tám yêu soái trên đài cao, ngoại trừ Thiên soái đều đứng bật dậy khỏi chỗ ngồi, đôi mắt lộ vẻ không thể tin nổi. Sắc mặt nam tử mặc kim giáp trong sân đấu cũng đại biến.
Năm tiếng trống rền vang vốn cũng không khiến người ta giật mình như vậy. Thứ khiến họ chấn động tâm thần thực sự chính là sau năm tiếng trống mà thân thể Vương Lâm vẫn không hề di động!
- Chuyện, chuyện này không có khả năng!
Hoàng phó soái ngồi cạnh Huyền phó soái kinh ngạc kêu lên.
- Hừ, cái gì là không có khả năng. Những việc mà Vương Lâm này gây ra, không việc gì là không có khả năng.
Huyền Phó Soái trong lòng thầm nhủ. Hắn thở dài, lúc trước nếu mình không quá mức không coi ai ra gì, cũng giống như những người khác hiểu sai Vương Lâm, thì bây giờ đã không bị trọng thương chưa lành.
Ngoại trừ Thiên Soái, bảy Yêu Soái còn lại đều đứng dậy, ánh mắt như điện mang theo một vẻ kinh nghi, như những thanh kiếm sắc bén nhìn chăm chú Vương Lâm. Cảm giác không thể tin nổi liên tục dâng lên mạnh mẽ trong lòng họ.
Đám Phó Soái bên dưới cũng trợn mắt há mồm nhìn Vương Lâm, trong lòng cũng dậy sóng.
Phải biết rằng trong những người ngồi đây, người đánh được năm tiếng không phải là không có, nhưng cho dù liên tục đánh được năm tiếng, lực phản chấn của năm tiếng trống hợp lại nếu nói long trời lở đất cũng là không đủ để hình dung!