Vương Lâm tiếp tục lắng nghe tiếng đàn kia.
Trên tầng hai của một tửu lầu cách bờ sông nghìn dặm, hai nam tử đang hướng mắt qua khung cửa sổ nhìn Vương Lâm ở phía xa xa.
Hai nam tử này đều mặc áo đen, trong đó có một người tương đối lớn tuổi, người còn lại thì có phần trẻ trung.
- Rất mạnh!
Người lớn tuổi trầm giọng nói.
- Người này tu vi phải đạt tới Anh Biến Kỳ!
Người trẻ tuổi kia ánh mắt lóe lên, chậm rãi nói.
- Mặc kệ hắn là tu vi gì, nếu lão tổ chỉ đích danh là muốn bắt người, hắn đừng hòng chạy thoát!
Nam tử lớn tuổi cầm chén rượu, uống một ngụm.
- Phái người tới đi, đừng để cho lão tổ mất kiên nhẫn!
Người lớn tuổi lại nói.
Người trẻ tuổi khẽ mỉm cười, tay phải đập bàn một cái. Sau cái đập này, ở dưới tầng thứ nhất của tửu lầu, trong mấy người áo đen đang ngồi có một người đứng lên, người này là một trung niên, dưới cặp lông mày thẳng lộ ra cặp mắt sáng như sao. Người này đi ra ngoài tửu lầu, nhoáng lên một cái, cả người hóa thành một đạo cầu vồng, bay thẳng về hướng Vương Lâm.
Vương Lâm đang ngồi ở bờ sông, từ trong chiếc thuyền tranh lúc này truyền ra từng tiếng đàn, làn điệu bi thương, không ngừng dung nhập vào trong nội tâm hắn. Hắn đắm chìm vào trong tiếng đàn, trên mặt lộ ra một vẻ yên bình.
Xa xa, đạo cầu vồng mang theo sát khí nồng đậm gào thét bay đến. Trong phạm vi vài dặm xung quanh đây, giờ phút này không có một người qua đường như thể là trống không vậy.
Thuyền tranh trên sông dường như cũng nhận thấy được điều dị thường này, tốc độ nhanh hơn.
Đạo cầu vồng này bỗng nhiên đến gần, khoảng cách nghìn trượng nhoáng lên một cái đã qua. Những bụi cỏ xung quanh Vương Lâm lập tức đều ngả về phía hắn giống như bị một luồng gió mạnh thổi tới.
Từng trận tiếng hô khóc dữ dội trộn lẫn vào trong tiếng đàn, tạo nên một sự hấp dẫn khác!
Vương Lâm cũng không hề quay đầu, thậm chí cũng không hề liếc mắt một cái, ngón cái tay phải hướng về phía đạo cầu vồng đang bay tới nhấn một cái, vẫn là Tịch Diệt Nhất Chỉ!
Hắc khí ngưng tụ ở phía trước, nhanh chóng lóe lên xuất ra, tốc độ cực nhanh, trên không trung đón đỡ đạo cầu vồng. Hai bên gần như trong nháy mắt va chạm với nhau.
Bên trong đạo cầu vồng truyền ra một tiếng kêu khổ. Ngay sau đó, đạo cầu vồng này tan vỡ, lộ ra bóng dáng nam tử bên trong. Người này sắc mặt tái nhợt, phun ra một ngụm máu tươi, thân mình điên cuồng lui ra phía sau. Thân mình hắn như nước chảy mây trôi, gần như không chút do dự, lui lại liên tiếp.