Ở trong huyết đàm vô tận này, một nam tử tóc đen đang khoanh chân ngồi trầm ngâm, một tia sát niệm không ngừng từ huyết đàm dũng mãnh nhập vào thân thể hắn, sát khí càng ngày càng đậm.
Hắn thi thoảng lại ngẩng đầu, mắt đỏ như máu tươi, một tia sáng bất ngờ lóe lên.
- Ta nhất định phải giống như hắn, thoát ra khỏi nơi này!
Cuộc chém giết bắt đầu, bọn người trong huyết đàm đều nhào lên, điên cuồng mở cuộc chém giết. Trong số đó, nam tử tóc đen này cứ như là một pho tượng sát thần, hai mắt hắn nồng đậm sát khí, ra tay cực kỳ ác độc, giống như một con huyết long hoành hành ngang dọc.
Cuộc giết chóc thảm khốc sau một ngày kết thúc. Trên không trung thế giới huyết sắc này chỉ còn lại nam tử tóc đen còn đứng vững, trên mặt đất trong huyết đàm. Những người vừa mới sống lại sắc mặt đều không thể hiện gì, cũng chỉ liếc mắt nhìn bầu trời một cái.
Màn sương máu trên thân thể nam tử tóc đen đậm đặc chừng trăm trượng. Hắn lúc này hít sâu, trong ánh mắt lóe ra hồng quang dữ dội lộ ra một tia sáng tinh khiết hiếm hoi. Người này điên cuồng lao ra, nhằm thẳng lối ra bay đến.
Chỉ có điều, ngay khi thân mình vừa mới lao ra không đến mất trượng, trên không trung chợt lóe lên ngân quang. Ngân long Đế Kiếm bất ngờ xuất hiện, móng vuốt thật lớn trong nháy mắt hướng vào hắn chụp tới. Khuôn mặt phủ đầy sương máu của nam tử tóc đen lộ ra một vẻ tươi cười.
Hắn hạ giọng nói với thanh âm mà chỉ một mình hắn nghe được:
- Bạo!
Một chữ được nói ra, toàn bộ thân thể người này lập tức nổ ầm ầm, đồng thời màn sương máu trăm trượng bên ngoài thân thể lập tức quay cuồng kịch liệt, hướng về phía móng vuốt ngân long.
Một tiếng nổ ầm ầm vang dội khắp thế giới huyết sắc, ngân long gào thét giận dữ thu hồi móng vuốt, trên bàn tay có rất nhiều chỗ bị thương. Việc này đối với nó đúng là lửa cháy đổ thêm dầu không còn nghi ngờ gì nữa. Mối hận đối với Vương Lâm lập tức lại một lần nữa bị gợi lên.
Còn nam tử tóc đen kia giờ phút này ở một chỗ trong lòng huyết đàm sống lại. Hắn cúi đầu, trầm ngâm không nói.
Ngân long rít gào hung hãn quét mắt nhìn, lập tức chú ý vào nam tử tóc đen kia. Trong một tiếng rống phẫn nộ, một đạo kiếm khí từ trong miệng lóe lên xuất ra, hướng thẳng vào trong lòng huyết đàm.
Huyết đàm ầm một cái vỡ tan, nam tử tóc đen được bao phủ bên trong bỏ mạng.
Cứ như thế lập đi lập lại, mỗi lần nam tử tóc đen sống lại, ngân long liền giết chết hắn. Sau nhiều lần như vậy, ngân long đắc ý, thân mình vút lên, biến mất trên bầu trời.