Mọi người đang nói đến chuyện uống rượu thì có tiếng vó ngựa gào thét ở phía trước. Nhưng trước mặt chỉ có hai người đang phóng tới, trong đó có một người mặc áo giáp thanh sắc, mái tóc dài màu tím tung bay phất phơ để lộ ra một gương mặt yêu dị, đồng thời tướng mạo người này cũng cực kỳ anh tuấn.
Nhưng trên má phải của hắn có một vết sẹo, làm gương mặt của hắn bị biến đổi toàn diện.
Vẻ anh tuấn tiêu tan, thay vào đó là sự hung ác.
Người đang ngồi trên chiến mã bên cạnh hắn có gương mặt gầy gò và tái nhợt nhưng ánh mắt lại sáng như đuốc. Hắn liếc mắt đã nhìn thấy người đang phóng đến như tên bắn chính là Vương Lâm, vẻ kỳ dị chợt lóe lên trong mắt hắn.
Hai đội người không giảm tốc độ mà phóng thẳng vào nhau, giống như những con yêu thú trực tiếp phóng thẳng đến nhau không chút lưu tình.
Ánh mắt của người trên mặt có một vết sẹo tà dị nhìn chằm chằm vào Mạc Lệ Hải. Trong mắt hắn tất cả mọi thứ đều không tồn tại mà chỉ có một mình Mạc Lệ Hải.
Mặt đất bên dưới giống như đang run rẩy, người hai bên càng lúc càng gần.
Trong nháy mắt khi hai đoàn người sắp tông thẳng vào nhau, Mạc Lệ Hải cười lên ha hả, hắn ngồi trên lưng ngựa rồi tay phải trực tiếp tung ra một quyền. Quyền này của hắn giống như một ngọn gió gào thét, giống như hư vô đang tan vỡ trực tiếp phóng thẳng về phía người tà dị.
Quyền vừa tới gần đã truyền ra những tiếng nổ ầm ầm, quyền ý phá không mà đi.
Vẻ mặt người tà dị vẫn không thay đổi, hắn cong tay phải rồi điểm ngón trỏ về phía trước, sau đó lại đổi thành ngón giữa với tốc độ rất nhanh, trong nháy mắt hắn đã điểm xong năm chỉ. Ngay sau đó năm ngón tay của hắn lại khép lại thành chùy rồi điểm thẳng về phía trước.
Một tiếng nổ ầm đột nhiên vang lên ở khoảng không giữa hai người.
Chỉ thấy một cơn sóng từ trong hai người khuếch tán ra rồi vang dội khắp bốn phía. Sau khi nó lan ra ba trượng thì tiêu tán bên ngoài quân đạo, không gây tổn hại đến bất kỳ kiến trúc nào.
Hai người đều nắm chắc lực đạo, đều thu nhỏ ảnh hưởng lại ở mức thấp nhất.
Cơ thể người tà dị kia đột nhiên lóe lên, chiến mã bên dưới kêu lên một tiếng, bốn chân nó lập tức nứt toác ra, ngoài cơ thể trở nên be bét máu thịt. Người tà dị mượn thế lui ngựa ra phía sau ba bước, mỗi một bước hạ xuống thì mặt đất cũng trở nên rung động.
- Thập Băng Quyền Ý!
Người này nhìn chằm chằm vào Mạc Lệ Hải, trầm giọng nói.
Cơ thể Mạc Lệ Hải cũng chấn động, chiến mã bên dưới cũng lui ra phía sau vài bước. Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe, tay phải giơ lên rồi điểm về phía Mạc Lệ Hải. Một điểm này rất xảo diệu vì nó giúp Mạc Lệ Hải đánh tan rất nhiều lực của đối phương.
Mạc Lệ Hải hít vào một hơi thật sâu rồi ổn định lại cơ thể. Con chiến mã bên dưới hắn không tổn hại một cọng lông, cùng so với đối phương thì thấy cao thấp đã rõ.
- Lục Chỉ Yêu Kiếm! Cũng chỉ có thế!
Mạc Lệ Hải cười nói.
Ánh mắt lạnh lẽo của người thanh niên tà dị dời khỏi người Mạc Lệ Hải rồi rơi trên người Vương Lâm, nói:
- Người ngoại lai, ngươi tên gì?
Vương Lâm nhìn người này một cái, hắn không nói câu nào.