Trong sơn cốc của bộ tộc Luyện Hồn, Vương Lâm khẽ vuốt tay phải vào túi trữ vật, một cái cấm chế lập tức bay ra rồi rơi xuống bên cạnh. Sau khi hắn đánh ra một đạo ấn quyết, cấm chế kia lập tức biến đổi giống như một bông hoa nở rộ, trải rộng ra bên ngoài.
Vẻ mặt Diêu Tích Tuyết tái nhợt, nàng đang khoanh chân ngồi trong cấm chế.
Đạo Sinh Chi Lạc Ấn trên mi tâm Diêu Tích Tuyết liên tục lấp lánh, mỗi lần nó lóe lên là lại có một đạo sinh cơ tiến vào trong cơ thể nàng, nó có thể làm cho cơ thể nàng vĩnh viễn không bao giờ mất đi sinh cơ mà chết.
Diêu Tích Tuyết mở to hai mắt rồi ác độc nhìn chằm chằm vào Vương Lâm, nổi căm thù của nàng đối với Vương Lâm đậm đặc đến mức không thể tưởng tượng được.
Vương Lâm trực tiếp không đếm xỉa đến ánh mắt Diêu Tích Tuyết, hắn bình thản nói:
- Diêu đạo hữu! Đề nghị lần trước của Vương mỗ, ngươi thấy thề nào?
Diêu Tích Tuyết cắn răng, nàng ở trong cấm chế không cảm nhận được thời gian trôi qua. Nhưng càng như vậy nàng lại cảm thấy một cảm giác bất lực hiện ra trong tim.
Bên ngoài tuy mới trải qua một năm nhưng đối với nàng lại giống như đời đời kiếp kiếp.
- Lòng kiên nhẫn của tại hạ cũng có hạn, chỉ có thể cho ngươi ba lần cơ hội, lúc này ngươi có thể chọn cách không trả lời. Nhưng lần tiếp theo chính là lần thứ ba, nếu ngươi còn không trả lời thì ngươi và ta sẽ không bao giờ gặp lại nhau nữa!
Vương Lâm nhìn Diêu Tích Tuyết một cái, khẽ nói.
- Ngươi không sợ cha ta truy sát sao?
Diêu Tích Tuyết nắm chặt lấy bàn tay.
Vương Lâm mỉm cười, gật đầu nói:
- Sợ! Tu vi của Huyết Tổ vượt qua ta quá xa, nếu bị hắn truy sát thì sợ rằng…Với tu vi của ta ngay cả cơ hội chạy trốn cũng không có.
- Nhưng tại hạ cũng bị buộc phải làm như vậy, nếu không phải ngươi tính hãm hại ta, thì ta cũng sẽ không ám toán ngươi. Tất cả mọi chuyện đều là nhân quả tuần hoàn. Nếu ta thả ngươi ra thì sẽ đắc tội với Huyết Tổ, như vậy không bằng nắm chặt lấy ngươi trong tay nói không chừng sẽ có một con đường sống!
- Chỉ cần ngươi thả ta ra, ta thề sẽ không nói chuyện này với phụ thân, hơn nữa ân oán giữa ta và ngươi cũng xóa bỏ!
Diêu Tích Tuyết vội vàng nói.
Vương Lâm nghiêm túc nhìn Diêu Tích Tuyết, nói:
- Ta không tin ngươi!
Diêu Tích Tuyết hít vào một hơi thật sâu, nói:
- Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?
- Dựa theo quy tắc của ta, trả lời ta một vấn đề, ta giảm phong ấn ngươi năm mươi năm!
Vương Lâm nói.
Diêu Tích Tuyết cúi đầu, trong mắt hiện lên vẻ đấu tranh.
Vương Lâm rất kiên nhẫn, hắn lẳng lặng nhìn đối phương.
Sau nửa nén hương, Diêu Tích Tuyết ngẩng đầu lên rồi lạnh lùng nói:
- Cho dù ngươi phong ấn ta thì với thần thông của cha nhất định có thể tìm được ta. Đến lúc đó ta sẽ tận mắt nhìn thấy phụ thân đánh nát cơ thể ngươi, rút hồn luyện phách rồi khóa vào trong u minh để ngươi biết được thế nào là sống không bằng chết!
Vương Lâm than nhẹ, nói:
- Ngươi đã đánh mất cơ hội lần thứ hai rồi, hy vọng lần sau ngươi sẽ quý trọng hơn!
Nói xong, ánh mắt hắn chợt lóe rồi tiến về phía trước một bước trực tiếp đi đến trước mặt Diêu Tích Tuyết. Hắn vươn tay phải ra chụp thẳng vào quai hàm Diêu Tích Tuyết, hắn khẽ dùng lực, nàng lập tức bị hắn ép phải há miệng ra.