Trong ngọc giản có ghi lại một bộ công pháp thần thông có tên là Cự Linh Cửu Tu, khi đó Vương Lâm chỉ vội vàng đảo mắt nhìn qua chứ không để tâm. Lúc này hắn nhìn Thập Tam, tay phải khẽ vuốt lên túi trữ vật, trong tay lập tức xuất hiện một ngọc giản màu xanh.
- Đúng là nó!
Vương Lâm đảo thần thức qua, Cự Linh Cửu Tu này tổng cộng có chín tầng là thuật tu luyện cơ thể. Sau khi nhớ kỹ chín tầng khẩu quyết thì Vương Lâm xóa đi ba tầng ở phía sau, chỉ để lại sáu tầng trước rồi ném cho Thập Tam.
Thập Tam kích động nhận lấy ngọc giản, những cảm kích trong lòng hắn đối với Vương Lâm đã không thể dùng ngôn ngữ miêu tả được. Hắn quỳ trên mặt đất, đập đầu xuống vài cái thật mạnh rồi trầm giọng nói:
- Lão tổ! Đời này của Thập Tam chỉ tuân theo mệnh lệnh của người!
- Bảo vệ bộ tộc Luyện Hồn cho tốt, đi đi!
Vương Lâm vung tay phải lên, một luồng gió mát đột nhiên thổi tới cuốn lấy cơ thể Thập Tam rồi đưa hắn ra ngoài cốc.
Vương Lâm ngồi khoanh chân một mình trong sơn cốc, trên trời hắc vụ cuồn cuộn. Hắc vụ này chính là Tôn Hồn Phiên hóa thành, dùng vật này dưỡng hồn thì có hiệu quả tốt nhất.
- Khi ta còn ở trong Cổ Yêu thành, có thể yên tâm để Tôn Hồn Phiên ở đây dưỡng hồn. Nhưng ba tháng sau phải đi đến kinh thành Thiên Yêu quận, khoảng cách quá xa nên không thể để nó ở lại đây được!
Vương Lâm ngẩng đầu nhìn hắc vụ trên trời rồi nhắm chặt hai mắt lại ngồi xuống thổ nạp.
Lúc này, ở phía Tây ngoài Luyện Hồn cốc không biết bao nhiêu dặm, thậm chí còn xa hơn cả Thiên Yêu quận, có một hoang mạc khổng lồ không có giới hạn.
Chỗ này có hung danh hiển hách trong lãnh thổ Yêu Linh.
Theo truyền thuyết thì rất nhiều năm về trước chỗ này đã từng là chiến trường cổ trong lãnh thổ Yêu Linh. Trong phạm vi khoảng mấy trăm vạn dặm, khắp nơi trên mặt đất đều là những thi hài bể nát, mặt đất ở đây có màu đỏ sậm, vừa đảo mắt nhìn qua đã có một cổ áp lực cực mạnh xuất hiện trong lòng.
Bên ngoài chiến trường cổ có một tầng cấm chế vô hình bao phủ khắp đất trời, cấm chế này ngăn cách nơi đây với tất cả mọi thứ ở thế giới bên ngoài.
Lúc này trong chiến trường cổ có một người thanh niên đang ngồi khoanh chân trên mặt đất. Trước mặt hắn có hơn một trăm lá cờ nhỏ màu đen không gió mà bay, rất nhiều linh hồn từ trong những lá cờ bay ra rồi quanh quẩn khắp bốn phía.