Cùng lúc đó Sát Lục Tiên quyết luyện hóa các luồng khí xám chết chóc từ bốn phương tám hướng hóa thành các mảnh huyết nhục vỡ bên trong phiêu tán bay đến. Vương Lâm lúc này đây có một Sát Lục cực đại. Sát Lục chi khí luyện hóa ra bốn đạo, hơn nữa tính cả Tư Mã Viêm trước đây thì tổng cộng có năm luồng khí xám giống như năm con Thương Long bay tới bay lui vờn quanh ở ngón tay trên bàn tay trái.
- Hay cho sức mạnh của một chỉ này!
Một thanh âm trầm thấp từ phía trước truyền lại, sau khi cơn gió lốc tan biến lộ ra bóng dáng khôi ngô của Yêu Tướng.
Lời vừa nói hết, thân hình hắn cứng rắn ngừng lùi lại về phía sau, yêu lực trong cơ thể điên cuồng vận chuyển lúc này mới đứng vững được thân hình. Ánh mắt hắn như điện, hai chân đạp về phía trước một cái, khoảng cách ba trượng thu ngắn lại. Cùng lúc đó tay phải hắn vỗ một cái về phía trước, dưới cái vỗ này lập tức bão táp mạnh mẽ hiện ra, trong vòng đất bằng mười dặm giống như thật sự đã biến thành biển lớn.
Cả biển cả này theo cái vỗ của Yêu Tướng lập tức gào thét điên cuồng nhằm hướng Vương Lâm phóng đến.
- Tiếp được chiêu Yêu Hải Bách Lãng của bổn tướng thì ngươi mới có tư cách cùng ta đối thoại.
Vương Lâm thân hình tiếp tục lùi, hắn gần như lập tức cảm nhận được yêu lực giữa đất trời xung quanh biến hóa. Yêu lực này vốn là vật hư vô mờ ảo, nhưng dưới thần thông của Yêu Tướng lại giống là thực thể, hóa thành hình dáng biển cả, một cái vỗ của Yêu Tướng giống như dựng đứng biển cả này lên, hướng về chỗ mình điên cuồng xông tới.
So với Thập Băng Quyền Ý kia thì Yêu Hải Bách Lãng này uy lực càng mạnh hơn, hơn nữa phía trong lại ẩn chứa một loại thần thông lại mơ hồ vượt qua quyền ý.
Đối mặt Yêu Hải hóa thành thực thể tiến đánh, Vương Lâm trong đầu một ý niệm giống như điện quang nảy ra trong đầu.
Năm đó Tu Ma Hải ở Chu Tước Tinh từng có nghe một tin đồn, theo đó nói rằng vô số năm trước đây có một tu sĩ đại thần thông, dưới một thức thần thông liền đem thực thể biển cả ban đầu hóa thành các sương mù vô hình, lúc này mới có một bộ mặt Tu Ma Hải cực kỳ độc đáo.
Năm đó Vương Lâm khi nghe truyền thuyết trên, tuy nói là rung động nhưng nội tâm thì ít nhiều không thể tin nổi. Nhưng hôm nay, chính mắt hắn nhìn thấy Yêu Tướng đem yêu khí vô hình trong thiên địa hóa khí thành thực thể Yêu Hải, cảnh tượng này ngoại trừ làm hắn khiếp sợ ra, hơn nữa phần lớn là hắn lâm vào trầm tư và suy nghĩ.
Dưới chiêu thức Yêu Hải này, các luồng sóng yêu lực xuất hiện, trong nháy mắt liền đạt tới ba mươi ba đợt tấn công. Thân mình Vương Lâm không ngừng lùi liên tục về phía sau.
Lùi về phía sau không có nghĩa là thất bại mà phần nhiều là mượn thế để lui lại từ đó suy nghĩ xem phương pháp phá giải.
Hơn ba mươi đợt sóng của Yêu Hải chồng chất kéo đến, đuổi sát Vương Lâm. Vương Lâm lùi về phía sau, hai tay nhanh chóng bấm quyết, đánh ra từng đạo cấm chế không ngừng ngăn cản các đợt sóng yêu khí đánh úp lại.
Chẳng qua các cấm chế này trước các đợt sóng của Yêu Hải cũng trở nên yếu ớt giống như tờ giấy liền sụp đổ, hóa thành các điểm hắc mang tiêu tán giữa đất trời.
Mắt thấy các làn sóng của Yêu Hải càng thêm hung hãn, Vương Lâm lùi về phía sau, ánh mắt chợt lóe lên đang lúc muốn lấy từ trong túi trữ vật ra Huyết sắc Ngọc phù của Diêu Tích Tuyết để chống cự bỗng nhiên trong đầu ma xui quỷ khiến lại hiện ra tượng đá thứ hai, hấp thu các phù văn màu vàng bên trong.
Các ký hiệu này xuất hiện cực kỳ đột ngột, giống như đã khắc sâu trong đâu Vương Lâm. Vương Lâm không để ý đến lại lấy ra một loạt Ngọc Phù bằng Huyết sắc, lùi lại phía sau rồi bóp nát, lập tức từng luồng huyết quang nhấp nháy cả trời đất xuất hiện.
Luồng Huyết quang này đem bao phủ toàn thân Vương Lâm, cùng lúc đó ba mươi đợt sóng kia tấn công đến, dừng ở phía trước huyết quang. Chỉ nghe từng tiếng nổ ầm ầm ù ù truyền đến giống như ngọn sóng đang giận dữ đánh vào tảng đá. Huyết quang kiên trì được một thời gian ngắn rồi lập tức sụp đổ, các đợt sóng yêu khí lại vọt tới.
Các đợt sóng yêu khí theo càng lúc càng gần, các phù văn màu vàng trong đầu Vương Lâm cũng càng lúc càng rõ ràng, càng lúc càng thấm sâu vào bên trong. Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe, tu đạo của hắn đã đạt tới trình độ này, đã đạt được một lượng tiên lực nhập vào thân thể, theo đạo lý mà nói thì lúc đang trong chiến đấu tuyệt đối trong đầu sẽ không xuất hiện một cái sự vật nào cả.
Nhưng đúng lúc này cái phù văn màu vàng kia cũng dữ dội lóe ra, thậm chí còn mơ hồ muốn dãy dụa trốn thoát, như mong muốn từ trong não Vương Lâm bay ra.
Lúc này phù văn màu vàng quấy nhiễu, các ý niệm không thông, thậm chí tiên lực vận chuyển trong cơ thể đều đã bị kim mang trong đầu quấy nhiễu. Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe, tin đồn vô căn cứ rằng không có lửa sao có khói, phù văn thần niệm chưa chắc không có kết quả gì. Tâm niệm hắn vừa thông suốt liền dễ dàng buông lỏng tâm thần, tay phải thuận thể múa lên đánh ra một đạo cấm chế. Một luồng khí xám lập tức tán xuất từ tay hắn ngưng tụ phía trước người. Ngón trỏ trên tay phải Vương Lâm nhanh chóng vẽ lên.
Một nét, một đạo khí xám như con Thương Long vặn vẹo hóa thành một Phù văn.
Phù văn được vẽ ra, lập tức Vương Lâm rõ ràng cảm nhận được hiểu rõ các ý niệm trên toàn thân, một luồng cảm giác không thể không phóng thích thản nhiên nổi lên. Phù văn này vừa hiện, Yêu Tướng ở phía sau cuộn sóng lập tức ánh mắt ngưng trọng. Cái phù văn này hắn xem ra không có chút uy lực nào, nhưng lúc khẩn yếu đối đầu này mà lại được Vương Lâm dùng thần thông thi triển ra thì cũng không bình thường chút nào.
Ngón trỏ tay phải Vương Lâm chưa dừng lại, thuận thế lại phù văn lần thứ hai xuất ra. Một đạo khí xám chồng lên trên phù văn của nét bút đầu tiên kia, trong chớp mắt hình thành hai nét bút phù văn.
Hai mắt Yêu Tướng vẻ mặt lại càng ngưng trọng, phù văn này vừa mới thành hình hắn liền lập tức có loại cảm giác đối mặt với uy lực của thiên địa.
Ngón trỏ của Vương Lâm lại di chuyển, nét bút thứ ba, phù văn biến hóa xuất ra. Trong nháy mắt khi được vẽ ra, các phù văn màu vàng trong đầu lập tức hòa tan hóa thành một luồng lực màu vàng, theo ngón tay dung nhập bên trong phù văn của ba nét bút.