Kiếm Tiên vừa hiện ra, thủ vệ bên ngoài cánh cửa thứ sáu lập tức trong mắt lộ sát khí, khẩn trương nhìn chằm chằm vào Vương Lâm.
Vương Lâm bước lên một bước, các thủ vệ này lập tức tiến lên, tất cả đều tự triển khai yêu lực ngăn cản Vương Lâm.
Đối mặt với các yêu binh này, bước chân của Vương Lâm không dừng lại, từng bước một bước đến. Bên người hắn tiên kiếm gào thét bay nhanh xông đến, phàm là người ngăn trở bước chân Vương Lâm thì đầu tiên phải đối mặt đó chính là làn kiếm quang.
Từng hồi tiếng động la hét thảm thiết quanh quẩn, thân mình Vương Lâm nhảy như bay, cả người đạp phía trên tiên kiếm, trực tiếp nhằm về phía cánh cửa thứ sáu. Thân mình hắn chưa đến, kiếm quang dĩ nhiên gào thét xuất ra hóa thành một luồng hào quang mười trượng dừng công kích tại cánh cửa thứ sáu.
- Ầm!
Cánh cửa thứ sáu này vỡ vụn, hóa thành vô số mảnh vỡ thổi quét bay về phía sau. Ở phía sau cánh cửa thứ sáu và cửa thứ năm có một quảng trường trung gian, có mấy ngàn yêu binh kia lập tức bị các mảnh vỡ kia tấn công, tất cả đều lùi về phía sau.
Tại cánh cửa thứ sáu đã bị phá nát, Vương Lâm tiến vào.
- Ta muốn gặp Yêu Tướng!
Thanh âm hắn bình thản nhưng lại có một sự uy nghiêm ẩn chứa ở phía trong, từ từ truyền lại.
- Giết!
Một tiếng "Giết" to từ trong miệng mấy ngàn yêu binh trên quảng trường truyền ra, sứ mệnh của bọn họ tại cửa này là giết chết hết thảy những người nào xâm nhập.
Mắt nhìn mấy ngàn yêu binh này, thần sắc Vương Lâm vẫn thong dong, ánh mắt lạnh lùng. Hắn tiến người về phía trước, tiên kiếm xuất ra, hai tay bấm bắt quyết, vung một cái nhằm về phía trước, lập tức một luồng quái phong xuất hiện rồi hình thành thành một cơn gió lốc tràn ngập quảng trường gào thét tấn công, nhằm mấy ngàn yêu binh thổi tung thành tạo một thông đạo.
Vương Lâm đạp chân thẳng bước vượt qua quảng trường, tiến vào cửa thứ năm.
Thân mình hắn không có nửa điểm tạm dừng, tay phải bấm quyết, ngưng tụ tiên lực nhằm vào cánh cửa thứ năm công kích.
- Ầm!
Cánh cửa thứ năm sụp đổ, một luồng lực lượng mạnh mẽ trùng kích vào làm cho các mảnh vỡ từ cánh cửa tản ra bốn phương tám hướng, trông giống như một cơn gió lốc.
Ở phía sau cánh cửa thứ năm hơn mười vạn yêu binh sớm đã biết được có người xông vào cung điện, bày sẵn trận địa giết địch sẵn sàng chờ đón người đến. Trong nháy mắt cánh cửa thứ năm sụp đổ, hơn mười vạn yêu binh cùng hét lớn lên một tiếng, cùng lúc đó bọn họ dùng một loại phương thức kỳ dị ngưng kết yêu lực lại cùng một chỗ, hình thành một luồng yêu khí kinh người.
Tại khoảnh khắc lúc cửa thứ năm bị sụp đổ, yêu khí này điên cuồng phóng đến.
Lấy tu vi của Vương Lâm khi đối mặt với cỗ yêu lực này thì thân hình cũng muốn lui lại về phía sau mấy bước, tạm thời tránh mũi công kích. Cùng lúc đó hắn vỗ túi trữ vật, ba vỏ kiếm vô danh ở Chu Tước Tinh từ bên trong túi trữ vật bay ra.
Ngay sau đó ba đạo kiếm khí bỗng nhiên mạnh mẽ từ bên trong vỏ kiếm xuất hiện, giống như ba con rồng đang giận dữ tiến vào bên trong cánh thứ năm cùng va chạm với yêu khí kia.
Từng tiếng nổ quanh quẩn, giống như các chấn động của cơn động đất.
Thân hình Vương Lâm hóa thành một đạo thiểm điệm, tiên kiếm mở đường bước vào cánh cửa thứ năm, yêu lực của yêu binh tung hoành giống như bức tường yêu lực ngăn cản bước đi của Vương Lâm.
Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên, xuất ra Cấm Phiên, phất xuống một cái, vô số cấm chế hóa thành các luồng khí đen, giống như một con du long màu đen điên cuồng xoay ngoài thân hắn.
Nương theo kiếm khí của vỏ kiếm, kiếm quang của tiên kiếm, khí đen của Cấm Phiên, Vương Lâm thế như chẻ tre tiến bước về phía trước.
Lúc này mấy ngàn yêu binh bên ngoài cửa thứ năm cũng liều chết xung phong tiến vào từ phía sau, hình thành vòng tròn vây quanh Vương Lâm.
- Yêu Tướng đại nhân, Vương Lâm cầu kiến!
Thanh âm của Vương Lâm từ từ vang vọng, hắn tin tưởng Yêu Tướng mặc dù đang bế quan cũng nhất định nghe thấy được.
Nhưng đã hơn tuần hương trôi qua, Yêu Tương cũng không có nửa điểm phản ứng.
Lúc này đối với yêu binh đang vây xung quanh, vẻ lạnh lẽo trong mắt Vương Lâm càng lúc càng sâu đậm. Trên đường tiến vào hắn cũng không chủ động triển khai giết người, nhưng giờ phút này thì không thể không giết.
Đối mặt với sự vây khốn, ngón tay cái của Vương Lâm nâng lên, uy năng của Tịch Diệt Chỉ trong nháy mắt xuất hiện, thiên địa biến sắc, tất cả các yêu binh trong phạm vi trăm dặm lập tức thân hình dừng lại, toàn thân héo rũ, huyết nhục và yêu lực toàn thân điên cuồng tán xuất ra bên ngoài rồi dung nhập vào trong ngón tay cái của Vương Lâm.
Thân mình Vương Lâm giống như một luồng điện quang nhằm thẳng cửa thứ tư tiến đến. Trên đường đi, không có một người nào có khả năng ngăn trở nửa bước.