Người đàn ông vạm vỡ kia gầm một tiếng, thân hình gần như nháy mắt liền dung nhập vào trong bóng Huyền Vũ biến ảo ở phía sau, hai con mắt lại lộ ra tia sáng yêu dị. Lúc này tại vùng đất của Yêu Linh, Vương Lâm lần đầu tiên chân chính có thêm kiến thức về sức mạnh yêu lực thần thông của yêu dân bản địa.
Tại khoảnh khắc người đàn ông vạm vỡ kia dung nhập vào trong Huyền Vũ, Huyền Vũ kia giống như sống lại ngửa mặt lên trời rít gào, cái đuôi phía sau nháy mắt vung lên nhằm thẳng Vương Lâm đánh đến.
Ánh mắt Vương Lâm lộ ra tia lạnh lẽo, Tịch Diệt Chỉ trong nháy mắt hạ nhằm vào cái đuôi của Huyền Vũ ấn một cái, không một tiếng động cái đuôi của Huyền Vũ kia lập tức từng đốt tan vỡ, trong khoảnh khắc liền tan đến toàn thân.
Anh Biến đại viên mãn so với Anh Biến hậu kỳ có sự chênh lệch. Sự chênh lệch này giống như một cái hào sâu mà người bình thường không thể vượt qua, càng không cần phải nói thần thông pháp thuật của Vương Lâm vốn là rất hùng mạnh. Ở thời điểm này hắn đã gần như tiếp cận với Vấn Đỉnh.
Toàn thân Huyền Vũ sụp đổ, bộ áo giáp đen trên người đàn ông vạm vỡ ở phía trong vỡ vụn ra, phun ra một ngụm tiên huyết, đạp đạp mấy bước lùi về phía sau, thân hình nhoáng lên một cái quỳ gối xuống trên mặt đất thở dốc.
- Thần thông yêu lực có chỗ hơn người!
Vương Lâm lạnh lùng liếc mắt nhìn người đàn ông vạm vỡ kia một cái. Nếu là tu sĩ, mặc dù dưới một chỉ này mặc dù không chết nhưng tu vi cũng sẽ bị tụt xuống, không như người đàn ông vạm vỡ này, tuy thoạt nhìn thương thế có vẻ nghiêm trọng nhưng không ảnh hưởng gì đến căn cơ.
Tay phải Vương Lâm hướng về phía sau chộp cách không một cái, thân mình Tư Mã Viêm lập tức bay tới, bị hắn túm lấy ngực.
- Tùy tùng của ta ở đâu?
Thanh âm Vương Lâm như làn gió rét buốt giữa mùa đông thổi vào trong tai Tư Mã Viêm.
Tư Mã Viêm thân mình run lên, âm thanh từ Vương Lâm xâm nhập vào trong tai khiến hắn có cảm giác như đang cởi hết quần áo nhảy vào một hố băng.
- Sau khi ngươi đi nửa năm, hai người hắn liền mất tích. Ta cũng không biết bọn họ ở nơi nào.
Vương Lâm lạnh lùng liếc mắt nhìn Tư Mã Viêm, không nói thêm những lời vô nghĩa với người này, song chỉ trên tay trái thành kiếm điềm nhiên công kích tại mi tâm của người này, sưu hồn thuật lại được Vương Lâm một lần nữa thi triển.