Ngoài trời đã tối, nguyên bản có một cửa đá phía trước sân rộng, tại thời điểm bây giờ động phủ chi linh không ngờ biến mất, thậm chí cửa đá tồn tại phía trước cũng biến mất vô ảnh.
Nếu trên mặt đất không có mấy dấu vết tiên huyết của Diêu Tích Tuyết phun ra thì Vương Lâm tất nhiên sẽ hoài nghi vị trí xuất hiện biến cố.
Vương Lâm cầm tiểu lệnh thủy tinh trong tay, trên lệnh bài này ngoại trừ một khẩu quyết tiến vào và rời khỏi động phủ ra còn có một tin tức ngắn gọn. Trầm ngâm một chút, ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên, thân mình hóa thành một cái tàn ảnh từ bên ngoài sân rộng theo đường của Tôn Long bay nhanh tiến đến.
Trên đường đi hắn vượt qua mười một cái đài, trên đài này có các tượng đá không có gì thay đổi, thủy chung bảo trì trạng thái bị Diêu Tích Tuyết phong ấn.
Ở trong động phủ, Vương Lâm sau khi được nâng cao tu vi đạt đến cảnh giới Anh Biến hậu kỳ đại viên mãn, do đó tốc độ của hắn lập tức có sự nhảy vọt về chất, so với sấm chớp còn muốn nhanh hơn mấy phần, chỉ dùng thời gian nửa tháng liền đã về tới cái đài đầu tiên.
Trên cái đài này không có lấy một vật, nhưng với tu vi của Vương Lâm lúc này và hai tháng liền tìm cách phá giải cấm chế, chỉ cần có ý xem xét liền lập tức nhận ra một cái trận pháp truyền tống do Huyết Tổ lưu lại ở dưới sân này.
Nhìn trận pháp này Vương Lâm trầm ngâm một chút rồi lấy trực tiếp từ trong ngực ra bốn túi trữ vật. Bốn túi trữ vật này đều là của Diêu Tích Tuyết. Nếu trước đây với tu vi là Anh Biến trung kỳ, Vương Lâm muốn mở các túi trữ vật này thì có chút khó khăn.
Nhưng hiện tại, tu vi của Vương Lâm đã đạt tới Anh Biến hậu kỳ đại viên mãn, thậm chí so với Diêu Tích Tuyết cũng còn cao hơn một chút. Tâm thần hắn vừa động, tay phải lướt nhẹ phía trên bốn túi trữ vật một chút lập tức hàng loạt luồng huyết quang dày đặc ở trên túi trữ vật lóe ra, cực kỳ ngoan cường chống cự lại sự xâm nhập thần thức của Vương Lâm.
Vương Lâm hừ nhẹ một tiếng, tiên lực trong cơ thể ngưng tụ lại, nguyên thần dung nhập lại vào bên trong, tay hạ xuống một cái lập tức huyết quang trong túi trữ vật tan vỡ.
Vương Lâm không dừng lại, lại chụp tiếp một cái vào một túi trữ vật khác, huyết quang phía trên chống cự được ba khắc thì tan vỡ.
Cứ như vậy, túi trữ vật thứ ba cũng bị Vương Lâm hủy diệt lạc ấn thần thức của Diêu Tích Tuyết. Lúc này Vương Lâm chuẩn bị một luồng tiên khí để tiêu diệt nốt thần thức trên túi trữ vật cuối cùng thì bỗng nhiên thần sắc biến đổi. Tay phải đang giơ lên bỗng nhiên dừng lại, dừng ở phía trên ba tấc cái túi trứ vật thứ tư này.
Ánh mắt hắn trở nên cực kỳ ngưng trọng, chậm rãi thu hồi tay phải rồi cẩn thận đánh giá túi trữ vật này vài lần. Lúc trước hắn lấy được bốn túi trữ vật này bởi tu vi không đủ nên liền lập tức cất đi, vẫn chưa nhìn kỹ. Giờ phút này vừa nhìn kỹ lại lập tức phát hiện huyết quang trên túi trữ vật cuối cùng này có một đạo tử tuyến hiện lên, nếu không nhìn kỹ thì rất khó phát hiện. Thậm chí không phải lấy thần thức xem mà lấy mắt thường quan sát thì cũng khó phát hiện được.
- Thoạt nhìn túi trữ vật này tuy rằng cực kỳ tầm thường, nhưng vào lúc ta đang định hủy diệt thần thức ở trên này thì đồng thời cũng có một loại cảm giác hoảng sợ. Chỉ sợ phía trên vật ấy cũng không phải là dấu vết thần thức của Diêu tích tuyết, chẳng lẽ cái này là của Huyết Tổ hay sao?
Vương Lâm trầm ngâm suy nghĩ.
- Dựa theo đạo lý mà nói, dưới tình huống nếu vẫn có thần thức của chính mình, người ngoài nếu không hủy diệt thần thức thì không thể mở ra túi trữ vật. Thế nhưng tu vi Huyết Tổ thông thiên, tu luyện lâu ngày sợ rằng có cách khác để không phải hủy diệt thần thức, để cho con gái của mình có thể sử dụng vật trong túi trữ vật. Nếu như vậy mặc dù là có người chiếm được túi trữ vật này, nếu không quan sát cẩn thận sẽ bị thần thức trên túi trữ vật giết chết. Kỹ xảo này của Huyết Tổ thật là hay!
Vương Lâm chậm rãi thu hồi thần thức, thần thức hắn liền biến mất, huyết quang trên túi trữ vật lập tức biến mất.
Huyết Tổ này, tuy nói bản thân Vương Lâm chưa gặp qua bao giờ nhưng thông qua phương pháp tán khai để phân biệt Huyết Hồn Đan cộng với thần thức phía trên túi trữ vật thì cũng giống được tận mắt nhìn thấy, đối với người này có sự kính nể đồng thời cũng có sự kiêng kị sâu đậm.
Trầm tư một một lát, Vương Lâm cẩn thận đem túi trữ vật này thu hồi, ánh mắt dừng lại ở trên ba cái túi trữ vật kia.
Thần thức của hắn đảo qua, mặc dù là lấy định lực của hắn cũng không khỏi phải hít sâu mấy hơi. Bên trong cái túi trữ vật thứ nhất tất cả đều là tiên ngọc.
Số lượng tiên ngọc này không thể nào đếm được. Vương Lâm ước tính sơ lược qua so sánh với số lượng Diêu Tích Tuyết đưa tặng trước đây thì chỉ sợ gấp hơn chục lần.
- Vấn Đỉnh kỳ là lúc cần tiên ngọc với số lượng thật lớn, thậm chí vượt cực xa tổng số lúc trước tu chân dùng đến. Phía sau Vấn Đỉnh, mỗi lần tăng lên một giai thì số lượng tiên ngọc lại không thể tưởng tượng nổi, nếu như không đủ dự trữ thì tất nhiên bị dừng lại. Vào lúc này đây thật đúng là có lợi cho ta.
Khóe miệng Vương Lâm lộ ra vẻ mỉm cười, đem túi trữ vật này thu hồi. Thần thức đặt ở túi trữ vật thứ hai, vừa quan sát xong trong mắt hắn lập tức lóe ra ánh sáng mang vẻ hưng phấn.
Bên trong túi trữ vật thứ hai không hề ít hơn một ngàn khối Ngọc phù huyết sắc!
Ngọc phù này vào thời điểm Vương Lâm và Diêu Tích Tuyết tiếp xúc, cảm khái sâu đậm cũng vì bởi hắn có chút kiêng kị. Ngọc phù này một khi vỡ ra liền phóng xuất ra huyết quang, lực phong ấn cực mạnh.
Ngoại trừ phong ấn ra, huyết quang này lại còn có tác dụng có thể xuất ra một tác dụng phòng hộ hùng mạnh. Dựa theo Vương Lâm suy đoán, vật này còn có thể công kích, chẳng qua nếu không có khẩu quyết và tâm pháp phù hợp thì không thể phát huy được.