Diêu Tích Tuyết nhìn chằm chằm vào Vương Lâm mà không nói một chữ nào!
- Ta định phong ấn ngươi đến khi tự hết tuổi thọ mà chết, nhưng trong Yêu Linh này năm trăm năm đã là cực hạn rồi. Nếu ngươi giải đáp cho ta một vấn đề, ta sẽ giảm cho ngươi năm mươi năm, thế nào?
Vương Lâm mỉm cười nói.
Diêu Tích Tuyết hít vào một hơi thật sâu, trầm mặc một lúc lâu rồi lạnh lùng nói:
- Làm sao ta biết được lời ngươi nói là thật hay giả?
Vương Lâm cười khẽ, nói:
- Ngươi có thể không cần trả lời!
Diêu Tích Tuyết lạnh lùng nhìn Vương Lâm, hừ một tiếng nói:
- Hỏi đi!
- Nếu ngươi nói dối, có lẽ bây giờ ta không thể phân biệt được. Nhưng nếu sau này ta biết được, đến lúc đó cũng đừng trách vì sao tại hạ không đến mở phong ấn cho ngươi!
- Câu hỏi đầu tiên, vì sao ngươi phải vội vàng đi vào trong động phủ này?
Câu hỏi này của Vương Lâm rất khéo, vì vấn đề này rất rộng.
Diêu Tích Tuyết ngẩng đầu lên nhìn về phía cánh cửa đá, ánh mắt người đàn ông trung niên ở nơi đó vẫn rất bình thản.
- Ta muốn đi vào đây, không có nguyên nhân nào cả!
- Đây là do ngươi tự chuốc lấy phiền phức!
Ánh mắt Vương Lâm trở nên lạnh lẽo, hai tay hắn bấm pháp quyết rồi đánh ra từng đạo cấm chế. Những cấm chế rơi xuống mặt đất lập tức tạo thành một vòng tròn cấm chế. Thời gian dần trôi qua, cấm chế do Vương Lâm đánh ra càng lúc càng nhiều, những vòng tròn cấm chế trên mặt đất đang tản ra từng luồng hắc quang.
Khi làm xong những chuyện này, Vương Lâm ôm Diêu Tích Tuyết ném vào trong vòng cấm chế. Tay phải hắn bấm pháp quyết, khẽ nói:
- Phong!
Khi chữ này vừa ra khỏi miệng Vương Lâm, vòng cấm chế lập tức thu nhỏ lại rồi nhanh chóng bao trùm lấy Diêu Tích Tuyết ở bên trong, hầu như chỉ trong nháy mắt đã tạo thành một quả cầu cấm chế.
Vương Lâm vung tay phải lên vẫy một cái, quả cầu lập tức thu nhỏ lại rồi bay vào trong túi trữ vật của hắn.
Khi làm xong tất cả mọi chuyện, Vương Lâm xoay người nhìn về phía người đàn ông trung niên đứng bên dưới cánh cửa đá, nói:
- Có phải ta đã có tư cách tiến vào rồi không?
Vẻ mặt người đàn ông trung niên vẫn rất bình thản, hắn chậm rãi nói:
- Hai người các ngươi cùng nhau tiếp được ba đạo kiếm khí, tất nhiên sẽ có tư cách tiến vào. Nhưng tất cả mọi thứ bên trong động phủ đều đã được chủ nhân phong ấn lại trước khi đi, nếu ngươi không mở được phong ấn thì cũng vô dụng!
- Đây là động phủ gì?
Vương Lâm không nóng lòng đi vào, mà trầm ngâm do dự một hồi lâu mới hỏi.
- Động phủ của chủ nhân!
- Chủ nhân của ngươi là ai?
- Chủ nhân là chủ nhân, chẳng là ai cả!
Vương Lâm nhìn người đàn ông trung niên một lúc lâu, nói:
- Vậy ký hiệu màu vàng trên mười một đài ngoài kia là cái gì?
- Hộ Phủ Thần Thông! Đáng tiếc là sau khi chủ nhân phong ấn lại không để lại đầu mối để điều khiển. Nếu còn thần thông thì hai người các ngươi sẽ không thể tiến vào đây được!
Người đàn ông trung niên chậm rãi nói.
- Ngoại trừ ta, nếu còn có người tiếp được ba đạo kiếm khí của ngươi thì hắn cũng được tiến vào động phủ sao?
Ánh mắt Vương Lâm chợt lóe lên, nói.
- Nếu ngươi có thể mở được một đạo phong ấn trong động phủ thì có thể thu được một vài quyền hạn ở trong đó. Nếu ngươi làm được như vậy thì động phủ này sẽ tự động đóng cửa lại, tất nhiên sẽ không còn người nào tiến vào được nữa, trừ khi ngươi chết!
- Động phủ này đã mở ra nhiều năm, vậy trước đây đã có ai đi vào chưa?
Vương Lâm lại hỏi.
- Có, nhưng tất cả đều đã chết!
- Làm sao ta có thể rời khỏi chỗ này?
- Mở được một đạo thảo ấn, tất nhiên sẽ có thể rời khỏi đây!
Vương Lam trở nên trầm mặc, hắn biết nếu có hỏi nữa thì Động Phủ Chi Linh cũng sẽ không trả lời được nhiều. Hắn cân nhắc một lúc lâu, không nói nhiều mà trực tiếp bước qua cánh cửa!
Cảnh vật bên trong cánh cửa đá lập tức hiện ra trước mặt Vương Lâm, đó là một dãy những lầu các giống như hoàng cung của phàm nhân. Chỗ hắn đang đứng chính là đại môn của hoàng cung.
Một cổ tiên lực mỏng manh bao phủ khắp bốn phía. Vương Lâm hít vào một hơi thật sâu, cảm thấy toàn thân sảng khoái. Hắn tiến lên phía trước một bước nhưng vẻ mặt lại khẽ động, hắn cúi đầu nhìn xuống mặt đất.
Trên mặt đất được lót những khối đá trong suốt và cực kỳ bằng phẳng. Vương Lâm ngồi xổm xuống rồi sờ sờ lên mặt đất, lập tức…Mặt hắn lộ ra một vẻ cổ quái.
- Tiên Ngọc!
Vương Lâm mở rộng thần thức rồi đảo qua khắp bốn phía. Hắn lập tức cảm thấy tất cả mọi vật, mọi vị trí đều có phong ấn cấm chế. Thần thức hắn hầu như vừa mới tản ra đã lập tức thu hồi lại.
- Tất cả kiến trúc nơi đây, đều dùng tiên ngọc tạo thành.
Vương Lâm cực kỳ mẫn cảm với tiên ngọc, tất cả mọi chỗ mọi nơi nhìn vào đều là tiên ngọc, hắn không khỏi hít vào một hơi thật sâu.
- Đáng tiếc bên trên có phong ấn cấm chế quá mạnh, bằng không thì nhất định phải đào hết tiên ngọc ra!
Vương Lâm nhìn thoáng qua con đường tiên ngọc dưới chân, trên mặt lộ ra vẻ luyến tiếc.
Trước mặt hắn trăm trượng có một lò luyện đan khổng lồ, trên nắp lò có một số lỗ nhỏ như cánh tay, từng luồng khói trắng từ trong những lỗ đó bay thẳng lên trời.
Trước lò luyện đan vài trăm trượng chính là một mái lầu ba tầng.
Cơ thể Vương Lâm khẽ động rồi đi thẳng về phía trước. Hắn dừng lại bên cạnh lò luyện đan, nhìn vào bên trong qua những lỗ nhỏ trên nắp lò.
Dưới đáy lò luyện đan chỉ có một ít nước xanh, khói trắng đang tỏa ra bên ngoài là được phát ra từ trong làn nước trong vắt này.
- Ta cũng không phải là người đầu tiên tiến vào nơi đây, có lẽ trước kia trong lò luyện đan này cũng có đan dược nhưng đã bị người vào trước lấy mất rồi.
Ánh mắt Vương Lâm trở nên ngưng trọng, hắn nhìn lên trên lò luyện đan thì thấy một đạo cấm chế phong ấn nhưng lại ở trong tình trạng đã bị phá, rõ ràng đã sớm bị người ta phá giải.
Vương Lâm cẩn thận nhìn xung quanh một lượt rồi đi thẳng về phía trước. Hắn đi đến trước căn lầu thì dừng lại quan sát xung quanh, trên căn lầu này cũng có phong ấn, thậm chí ngay cả ba bậc tam cấp bên dưới, mỗi một bậc thềm đều có phong ấn.