"Cái ngọc phù đỏ như máu đó chắc chắn là do phụ thân Huyết Tổ của nàng luyện chế nên mới có được thần thông như vậy".
Vương Lâm thầm nghĩ. Tuy nhiên, suy nghĩ đó cũng chỉ giữ trong lòng mà không hề thể hiện ra ngoài. Vương Lâm nhảy lên bình đài. Khi đi qua tượng đá hắn thoáng thấy bên trong tượng đá như có chút ánh sáng màu vàng lóe lên rồi biến mất.
Vương Lâm như đoán ra điều gì đó. Hắn vẫn không dừng lại tiếp tục bước lên con đường Tôn Long mà tiến về một cái bình đài khác. Hắn như vô ý liếc nhìn về phía sau. Trong nháy mắt khi hắn quay đầu lại, Sinh ấn chợt hiện lên trên mi tâm rồi ngưng tụ vào hai mắt. Ánh mắt của hắn lập tức xuyên qua lớp áo đỏ mà thấy được cái ký hiệu vừa mới lóe lên bên trong tượng đá.
Cái ký hiệu đó rõ ràng chỉ có một nét.
Sau khi thấy rõ ký hiệu, Vương Lâm quay đầu lại thì Sinh ấn đã biết mất. Nét mặt hắn vẫn thản nhiên không hề phát hiện ra sự khác biệt.
Diêu Tích Tuyết đã cách đó khá xa. Vương Lâm bám theo sau cứ từ từ mà thả bước.
Trong đầu hắn hiện lên cái ký hiệu vừa mới thấy kia. Đường nét của cái ký hiệu đó cùng với ký tự có ba nét trong mắt Diêu Tích Tuyết có điểm giống nhau. Thậm chí so với ký tự trong mắt mình không chẳng hề khác.
Vương Lâm vừa đi vừa giơ tay phải lên. Ánh mắt của hắn nhìn vào lòng bàn tay. Trong bàn tay, ký tự sáu nét kia lại xuất hiện một lần nữa.
- Ký tự này cũng có chút thú vị. Ký tự có một nét kia như là một thứ cơ bản. Bất luận là ký tự có ba nét của Diêu Tích Tuyết hay sáu nét trong mắt ta đều có một nét cơ bản này.
Một tia sáng chợt lóe lên trong mắt hắn, tay phải của Vương Lâm vung nhẹ. Trong hư không lập tức xuất hiện một bức tranh có cái ký tự một nét đó. Ngón tay của hắn ẩn chứa tiên lực nhưng sau khi vẽ xong ký tự đó, tiên lực trong cơ thể lại không có bất kỳ sự phản ứng nào.
Vương Lâm trầm ngâm một chút ghi nhớ cái ký tự đó vào trong đầu. Sau đó, ánh mắt hắn liền nhiền về phía Diêu Tích Tuyết trước mặt.
- Nữ tử này có Huyết Hồn đan. Cho dù ta ra tay đánh lén thì nàng cũng vẫn có thể sống lại. Muốn giết chết nàng có chút khó khăn.
Sau bảy ngày, trước mặt hai người lại xuất hiện một cái bình đài. Độ cao của nó cũng giống hệt như hai cái trước. Đồng thời, giữa bình đài vẫn có một pho tượng đá.
Thậm chí ngay cả hình dạng của pho tượng cũng chẳng khác cái trước nhiều lắm. Chỉ có điểm khác duy nhất chính là ở mi tâm của nó có thêm một con mắt thứ ba.
Tới trước bình đài, Diêu Tích Tuyết quay lại nhìn Vương Lâm. Tuy nàng không nói gì, nhưng từ thái độ của nàng cũng có thể hiểu được ý định.
Vương Lâm cũng không phải là kẻ bần tiện. Hắn biết lúc này chưa phải là lúc trở mặt. Ít nhất thì cũng phải chờ sau khi hiểu rõ nơi này đã. Hắn nhẹ nhàng lướt qua người Diêu Tích Tuyết đi về phía bình đài. Trong nháy mắt khi hắn đặt chân lên đó, đôi mắt liền mở to. Cùng lúc đó, Sinh ấn lập tức ngưng tụ trên mắt, hình thành một ấn ký, bịt kín hai mắt. Đây là một sự thí nghiệm của Vương Lâm. Hắn thử nhìn xem có thể phát hiện ra cái ký tự màu vàng kia nữa không.